Thập Niên 60, Xuyên Thành Cô Gái Si Tình Vả Mặt Bạch Nguyệt Quang Của Chồng Quân Nhân

Chương 37

Trước Sau

break

"Anh cũng biết tôi là người rất hay quên, chắc chắn không quản lý tốt sổ sách. Hay là, số tiền này anh cầm lại đi, anh giỏi ghi chép sổ sách, người chủ gia đình này vẫn là anh làm thì hơn!"

"Hừ, hóa ra em lấy sổ tiết kiệm của anh, để lại mấy chục đồng bảo anh tiếp tục quản gia sao? Em không hay quên chỗ nào cả? Em rất tỉnh táo đấy nhỉ?"

Đồ ranh ma, thay đổi nhanh thật.

Anh chợt thấy cô rất đặc biệt, trước đây thật sự không hiểu rõ về cô, sớm biết cô thú vị như vậy, nên sớm giữ cô bên cạnh.

Lục Đình cười như không cười nhìn Tô Nghiên: "Người ta nói đàn ông lo việc bên ngoài, phụ nữ lo việc nội trợ, chúng ta đã kết hôn rồi, sau này việc nhà sẽ giao cho em. Em cũng đừng cho rằng mình ngốc, dù sao em cũng đã tốt nghiệp cấp ba."

"Tiền, phiếu và sổ tiết kiệm này nếu em không có chỗ cất, có thể tiếp tục để vào ngăn kéo trong thư phòng khóa lại, mỗi người chúng ta giữ một chìa khóa, muốn dùng lúc nào thì lấy."

Tin anh mới lạ, sổ tiết kiệm của cô đã về tay cô rồi, đương nhiên không thể giao ra.

"Được rồi, sổ tiết kiệm và tiền anh tự khóa lại, anh nói muốn dùng lúc nào thì lấy, vậy đưa cho em một chìa khóa là được."

Tô Nghiên lấy ra sổ tiết kiệm của Lục Đình từ trong túi quần, trả lại cho anh, còn sổ tiết kiệm của mình đương nhiên là cất vào không gian sẽ an toàn hơn.

Lục Đình bất đắc dĩ lắc đầu, xem ra cô gái này không muốn quản sổ tiết kiệm của anh nữa rồi, thôi vậy, người chủ gia đình này vẫn là anh đảm nhận tiếp vậy.

Lấy được sổ tiết kiệm của mình Tô Nghiên rất vui, đột nhiên nhớ ra điều gì đó, cô cười toe toét với Lục Đình: "Đồng chí Lục Đình, tôi ngủ hay nghiến răng ngáy ngủ, sẽ ảnh hưởng đến anh nghỉ ngơi, hay là thế này, tôi cũng không phải đi làm, không sợ ảnh hưởng đến anh, hay là tối nay anh vẫn ngủ ở thư phòng đi."

Nói xong, cô chạy về phòng, rắc một tiếng khóa trái cửa lại, Lục Đình nhìn chằm chằm vào cánh cửa phòng, như muốn nhìn xuyên qua nó.

Lại bất đắc dĩ thở dài, chắc là chiều nay dọa cô sợ rồi phải không?

Thôi vậy, tối nay tạm tha cho cô.

Tô Nghiên thật ra cũng không phải rất ghét ngủ cùng Lục Đình, dù sao cảm giác tuyệt vời đó ai thử qua cũng đều biết, rất dễ khiến người ta đắm chìm trong đó không thể dứt ra.

Đều là những người trưởng thành, cần gì phải giả vờ thanh cao, giả vờ như mình không vướng bụi trần.

Hôm nay cô đúng là mệt mỏi, chân không chạm đất, lắc lư như vậy có thể không mệt sao?

Bây giờ mới hơn bảy giờ, thời đại này lại không có tiết mục giải trí gì, tiết mục giải trí duy nhất của vợ chồng chính là lên giường tạo em bé.

Chết rồi, hình như cô quên mất chuyện tránh thai?

Tránh thai? Thuốc tránh thai trong không gian hình như cũng không có, cô phải làm sao đây?

Kinh nguyệt của cô hình như mới hết mấy ngày, chắc sẽ không nhanh có thai như vậy, Tô Nghiên thở phào nhẹ nhõm, chui vào không gian.

Đầu tiên cô mở cuốn "Không Gian Chi Ý Niệm Thao Khống Thuật" ra, toàn thân thả lỏng, nhẹ nhàng nhắm mắt lại, gạt bỏ tạp niệm, hít thở từ từ, tĩnh tâm, tập trung tinh thần thiền định.

Tô Nghiên ngồi đả tọa trên thảm nửa tiếng, ý niệm vừa động, mấy cuốn "Bí Quyết Nuôi Heo Hiệu Quả", "Lai Tạo Heo Nái Năng Suất Cao", "Bài Thuốc Dân Gian Chữa Bệnh Cho Heo", "Phối Chế Thức Ăn Khoa Học Cho Heo" trên giá sách, chúng tự động bay đến bàn trà.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương