Hạt tiêu, ớt khô, hoa hồi, nguyệt quế cùng các loại đại hồi, tiểu hồi và bột gia vị thập tam hương, mỗi thứ Thẩm Kiều đều lấy năm mươi ký.
Dầu ăn cũng giống như gạo, tuyệt đối không thể thiếu. Cô mua một tấn dầu hạt cải; còn dầu ô liu, dầu lạc và dầu đậu nành ngày thường cô ít ăn nên mỗi loại lấy tầm bảy trăm năm mươi ký.
Cộng thêm đủ thứ linh tinh khác, Thẩm Kiều gần như đã dọn sạch kho hàng của đại lý này.
Lúc tính tiền cho cô, ông chủ cười đến mức miệng không khép lại được: "Tất cả hết mười một vạn tám ngàn năm trăm tệ, tôi bớt cho cô chút đỉnh tiền lẻ, đưa tròn mười một vạn tám ngàn tệ là được."
"Ông chủ à, cháu mua của chú nhiều đồ thế này mà chú chỉ bớt có năm trăm tệ thôi sao, thế thì không hay lắm đâu nhỉ?" Thẩm Kiều mỉm cười thương lượng: "Cháu là nhân viên thu mua của nhà máy điện tử gần đây, chuyên lo liệu nhu yếu phẩm cho bếp ăn tập thể. Sau này chúng ta còn hợp tác lâu dài, chú cứ giảm thẳng cho cháu hai mươi phần trăm đi."
Ông chủ không chịu, bấm máy tính loạch xoạch hồi lâu. Giảm hai mươi phần trăm thì đơn hàng mười một vạn tám ngàn năm trăm tệ này chỉ còn thu được chín vạn bốn ngàn tám trăm tệ, hụt mất hơn hai vạn, ông chủ xót của nên lắc đầu nguầy nguậy.
"Chú à, bán hàng mà không bớt giá thì có khác gì mua hàng trên mạng mà không được miễn phí giao hàng đâu cơ chứ?" Câu nói của Thẩm Kiều khiến ông chủ nghẹn lời, cô lại thừa thắng xông lên: "Cháu thật lòng muốn mua đồ của chú mà, chú không giảm giá thì cháu về biết báo cáo với cấp trên làm sao."
Thẩm Kiều lấy danh nghĩa là người thu mua của nhà máy lớn, ông chủ cũng muốn vớ được mối làm ăn hời này. Nhưng giảm hẳn hai mươi phần trăm thì nhiều quá, thấy ông ta còn đang do dự, Thẩm Kiều lại bồi thêm: "Một lúc cháu lấy nhiều hàng thế này là dọn sạch kho cho chú rồi còn gì. Đỡ cho chú biết bao nhiêu công sức, chú cũng phải tạo điều kiện cho cháu chút chứ..."
Ông chủ vẫn phân vân không gật đầu.
Thẩm Kiều tiếc nuối thở dài: "Chao ôi, xem ra chú sắp mất đi một mối béo bở rồi."
Nói xong, cô vờ quay người bỏ đi.
Ông chủ cuống lên, sải bước lao tới kéo tay cô lại: "Cháu ơi, chú giảm cho cháu mười lăm phần trăm, đây là mức giá sàn của chú rồi đấy..."
"Dạ được ạ." Thẩm Kiều mỉm cười gật đầu.
Giảm mười lăm phần trăm là giới hạn của ông chủ, nhưng lại chính là mức giá mà Thẩm Kiều nhắm tới từ đầu. Nếu ngay từ đầu cô đã đòi giảm mười lăm phần trăm, có lẽ cò kè bớt một thêm hai xong thì chỉ được giảm mười phần trăm là cùng.
Đơn hàng mười một vạn tám ngàn năm trăm tệ, sau khi giảm mười lăm phần trăm thì chỉ còn mười vạn bảy trăm hai mươi lăm tệ. Thẩm Kiều lại cười híp mắt đòi ông chủ bớt luôn số lẻ bảy trăm hai mươi lăm tệ kia đi, khiến tay tính tiền của ông ta cũng phải run lên bần bật.
Dưới sự kiên trì khua môi múa mép của Thẩm Kiều, ông chủ không những xóa sạch tiền lẻ, chỉ thu tròn mười vạn tệ, mà còn tặng thêm cho cô một bao bột mì thượng hạng.
Thu hoạch được một mớ hời, Thẩm Kiều vô cùng vui sướng bảo anh trai lái xe đến một góc khuất không có camera giám sát. Sau đó, cô nhanh tay thu hết số hàng hóa trên xe vào trong không gian. Nhìn khoảng không gian ngày một mở rộng và chứa đầy ắp vật tư, cô không kìm được mà bật cười thành tiếng.
Củi, gạo, dầu, muối, tương, giấm, trà... những thứ cơ bản phục vụ cho cuộc sống hằng ngày đều đã gom đủ. Tiếp theo sẽ là thịt cá và rau củ.
Vẫn là ngôi chợ đầu mối đó, nhưng lần này nơi Thẩm Kiều hướng đến là khu chuyên bán các loại thịt. Ở vùng ngoại ô này, giá thịt lợn đa phần dao động từ 11 đến 12 tệ một ký, sườn non khoảng 18 tệ, móng giò thì đắt hơn một chút, tầm 21 tệ một ký.
Thế là Thẩm Kiều lại tiếp tục dùng thân phận nhân viên thu mua của bếp ăn nhà máy để mặc cả với mấy tay buôn thịt lợn. Sau khi lượn qua lượn lại vài ba sạp hàng, cô đã ép được giá thịt xuống đáng kể: thịt lợn còn 10 tệ một ký, sườn non 15 tệ, móng giò 19 tệ một ký.
---