"Dừng tàu! Dừng tàu lại!" Đám người của Vương Khải Đông gào thét, muốn ép đoàn tàu dừng lại. Nhưng tàu hỏa chạy theo giờ giấc cố định, trừ phi có lệnh của Cục Đường sắt, bằng không chẳng ai có quyền dừng nó giữa chừng.
Vương Khải Đông nhanh tay túm lấy gã đàn em suýt bị đầu tàu hất văng, đôi mắt phượng hẹp dài, âm lãnh nhìn trân trân vào ô cửa sổ vừa lướt qua. Trong khoảnh khắc ấy, gã dường như đã thoáng thấy gương mặt kiều diễm như ngọc của Thẩm Kiều. Ô cửa kính phản chiếu gương mặt vặn vẹo, đáng sợ của Vương Khải Đông.
Đoàn tàu tăng tốc, lao vút đi trên đường ray.
Trên tàu, viên cảnh sát nhìn kỹ Thẩm Kiều sau lớp cải trang, lập tức nhận ra đây là đại tiểu thư nhà họ Thẩm, gia đình vừa nhường lại chiếc ghế quản lý xưởng dệt cho bố anh ta. Anh lặng lẽ cất chiếc còng tay vào túi, dắt Thẩm Kiều băng qua những toa ghế cứng chật ních người, ồn ào và nồng nặc mùi mồ hôi, đi thẳng về phía khoang giường nằm mềm rộng rãi, vắng vẻ hơn.
"Vé tàu tôi đã bổ sung cho cô rồi..." Viên cảnh sát nhìn cô vài lượt. Anh có nghe phong thanh chuyện cô bị Vương Khải Đông ép hôn, đoán chừng cô đang bỏ trốn nên ân cần dặn dò: "Chuyến này tới ga cuối là Thượng Hải, nếu cô cần chuyển tàu thì cứ gọi vào số này tìm người giúp đỡ."
Anh không hỏi Thẩm Kiều đi đâu, chỉ xé một tờ giấy trong sổ tay, viết lại số điện thoại đưa cho cô, còn không quên nhắc nhở cô phải cẩn thận với bọn móc túi và buôn người.
"Cảm ơn anh nhiều lắm." Thẩm Kiều lấy từ trong túi ra một nắm kẹo sữa Thỏ Trắng, nhét vào tay viên cảnh sát cùng với tiền vé tàu.
Dù xuyên không đến cái thời đại này gặp phải không ít kẻ lòng dạ hiểm độc, nhưng sự ấm áp từ những người tốt sẵn sàng chìa tay giúp đỡ thế này vẫn khiến trái tim cô thấy ấm lòng.
Viên cảnh sát từ chối không được đành nhận lấy. Bản thân anh chỉ tuần tra đến ga tiếp theo là phải xuống tàu giao ca, vì vậy trước khi rời đi, anh đã đặc biệt tìm đến người bạn chiến đấu cũ của mình để gửi gắm Thẩm Kiều.
"Lữ trưởng Tần, có đứa em gái của tôi ở cùng khoang với cậu trên tàu, nhờ cậu để mắt trông nom con bé giúp tôi với." Anh báo số giường của Thẩm Kiều cho đối phương, rồi khẽ buông tiếng thở dài, "Con bé này số khổ lắm, cậu nhớ nhẹ nhàng với người ta một chút."
Người đàn ông trẻ tuổi được gọi là Lữ trưởng Tần lúc này đang chăm chú đọc xấp tài liệu trên tay. Anh vừa hoàn thành khóa tu nghiệp tại trường Pháo binh, lại vừa phối hợp với cảnh sát đường sắt triệt phá một vụ án đặc biệt lớn. Lúc này buổi họp báo cáo vừa kết thúc, anh đang ngồi bên bàn ăn, vừa dùng bữa vừa tranh thủ xem hồ sơ.
Nghe vậy, Lữ trưởng Tần ngước mắt nhìn viên cảnh sát đường sắt, giọng nói trầm ổn, lạnh lùng: "Cô em đó tên gì?"
Viên cảnh sát vội đáp: "Thẩm Kiều, năm nay mười chín tuổi, xinh đẹp lắm."
Lữ trưởng Tần khẽ nheo mắt nhìn người đồng đội vốn còn lớn tuổi hơn cả mình. Ánh mắt sắc sảo, lạnh lùng như chim ưng của anh khiến viên cảnh sát có chút không tự nhiên. Định nói thêm vài câu nhưng Lữ trưởng Tần đã thản nhiên gật đầu đồng ý. Bộ quân phục màu trắng chỉnh tề, tôn lên vóc dáng cao lớn, thẳng tắp của anh, trông anh tuấn và hiên ngang đến lạ kỳ.
Nhìn bờ vai rộng vững chãi cùng những đường nét góc cạnh, cương nghị trên gương mặt Lữ trưởng Tần, viên cảnh sát thầm nghĩ, nếu Thẩm Kiều mà kết hôn được với một quân nhân xuất chúng như thế này, tên khốn Vương Khải Đông kia sao dám bén mảng đến ép hôn? Không chỉ vậy, gia đình họ Thẩm chắc chắn cũng sẽ được che chở dưới bóng mát của một gia tộc quyền thế ở đại viện Bắc Kinh như nhà họ Tần. Có như vậy, vợ chồng ông Thẩm Tu Văn mới mong có được một tuổi già an yên trong thời buổi loạn lạc này.
Chỉ tiếc là Lữ trưởng trẻ tuổi, tiền đồ vô lượng này lại là một kẻ cuồng công việc, trong lòng chỉ có hoài bão bảo vệ tổ quốc, là một "gã trai sắt đá" nổi tiếng không màng nữ sắc!
Thẩm Kiều lúc này vẫn chưa hề hay biết viên cảnh sát đã gửi gắm mình cho ai. Cô vừa đặt lưng xuống giường nằm mềm tầng dưới đã cảm thấy toàn thân rã rời, tim đập nhanh liên hồi. Cơ thể này tuy vốn khỏe mạnh nhưng đã bị bỏ đói suốt một tuần, lại vừa phải trải qua một trận trốn chạy, thể lực sớm đã chạm đáy.
Cô thọc tay vào túi áo, thực chất là ngầm lấy từ trong không gian ra hai ống dung dịch glucozơ uống cạn, bấy giờ thể lực mới dần hồi phục.
Đoàn tàu hỏa xập xình tiến về phía trước, tiếng bánh xe nghiến trên đường ray đều đều như một bài hát ru, khiến Thẩm Kiều vốn đã kiệt sức nhanh chóng chìm vào giấc ngủ sâu.
Trong lúc nửa tỉnh nửa mơ, cô mơ màng cảm nhận được có người đang đứng trước mặt mình. Thẩm Kiều cố hé mắt ra nhìn, chỉ thấy một bóng dáng cao lớn, hiên ngang trong trang phục màu trắng đang dứt khoát đuổi theo thanh vịn, xoay người leo lên giường tầng trên một cách gọn gàng, linh hoạt.
Giường tầng trên tàu hỏa vốn nối liền với nhau bằng một tấm khung sắt, chuyển động của người đàn ông khiến chiếc giường bên dưới của Thẩm Kiều cũng khẽ rung nhẹ. Cơ thể kiệt quệ sau cơn đói dài ngày yếu ớt như người vừa trải qua một trận bạo bệnh. Thẩm Kiều vừa mệt vừa buồn ngủ, nhận thấy không có nguy hiểm gì đe dọa, cô không thể chống cự nổi cơn buồn ngủ đang kéo đến, lại chìm vào giấc ngủ mê mệt.
Mái tóc đen dài, mềm mại như lụa xõa tung trên gối, gương mặt cô khi ngủ khẽ ửng hồng, hàng mi dài cong vút như cánh bướm khẽ run lên nhè nhẹ. Thẩm Kiều lại tiếp tục chìm vào những giấc mơ kỳ lạ của kiếp trước.
Giữa đêm, có một gã đàn ông lén lút tiến lại gần giường của Thẩm Kiều định giở trò trộm cắp. Nhưng chân gã vừa bước tới trước giường nằm tầng dưới của cô, đã lập tức khựng lại khi chạm phải một ánh mắt sắc lạnh như chim ưng đang nhìn chằm chặp xuống từ tầng trên. Gã giật bắn mình, vừa ngước đầu lên đã đối diện thẳng với đôi mắt lạnh lùng, ngập tràn sát khí…