Vợ chồng ông Thẩm Tu Văn kinh hãi đến ngây người, hai cặp mắt trợn tròn, nhìn chằm chặp vào Thẩm Kiều: "Chuyện... chuyện này là sao? Con làm bằng cách nào thế?"
Dù sao họ cũng là người của thời đại trước, chưa từng được tiếp xúc với những khái niệm viễn tưởng hay truyện mạng sau này, nên trước sự xuất hiện của không gian huyền bí, nỗi sợ hãi trong lòng họ còn nhiều hơn cả sự kinh ngạc.
"Đây gọi là không gian tùy thân ạ." Thẩm Kiều hạ thấp giọng giải thích, "Mấy ngày tuyệt thực vừa rồi, con suýt nữa thì mất mạng. Lúc hồn phách mấp mé nơi quỷ môn quan, con đã nhìn thấy trước toàn bộ cuộc đời mình..."
Những chuyện thần quái vốn bị coi là mê tín dị đoan trong thời đại mới, ra ngoài nói nửa lời sẽ bị phê bình ngay. Nhưng giờ đóng cửa bảo nhau, Thẩm Kiều buộc phải dùng cách nói này để bố mẹ yên lòng. Bởi lẽ so với khoa học, những người thuộc thế hệ trước vẫn có niềm tin sâu sắc vào thế giới tâm linh.
"Chính vì nhìn thấy hết thảy, con mới biết Vương Khải Đông là tên khốn lừa gạt tình cảm của con!" Đôi mắt Thẩm Kiều kịp thời đỏ hoe, trông y như một cô gái vừa tỉnh mộng sau một mối tình mù quáng, "Bố mẹ ơi, con còn thấy một năm nữa thời thế sẽ vô cùng hỗn loạn, cả nhà mình sẽ bị Vương Khải Đông hãm hại, bị gán mác phần tử xấu rồi chết thảm..."
Nói đến đây, nước mắt Thẩm Kiều lã chã rơi. Cô khóc cho cái chết oan uổng của bố mẹ ở kiếp trước, khóc cho chính nguyên chủ đã phải bỏ mạng vì đói rét ở nông trường cải tạo.
Ông Thẩm Tu Văn bàng hoàng chấn động. Ông là người thức thời, tự biết vài năm tới tình hình sẽ chỉ có nghiêm trọng hơn chứ không giảm. Huống chi con gái ông từ nhỏ vốn ngây thơ, chẳng mảy may bận tâm đến thời cuộc, nay những danh từ như "phần tử xấu" hay "nguy cơ một năm tới" lại thốt ra từ chính miệng cô, khiến ông hoàn toàn tin tưởng.
Lại thêm không gian huyền bí có thể chứa vạn vật hiển hiện ngay trước mắt, ngay cả bà Trần Cẩm Thu đang xúc động suýt ngất cũng phải tự bấm mạnh vào huyệt nhân trung để giữ lấy chút tỉnh táo.
"Tốt, tốt lắm! Con có bảo bối thần kỳ như vậy, bố không còn phải lo con mang vàng đi đứng cồng kềnh nữa."
"Chỉ tiếc lương thực trong nhà chẳng còn bao nhiêu, không có gì cho con mang theo ăn dọc đường." Bà Trần Cẩm Thu xót xa lau nước mắt, "Từ đây đến đảo Hắc Sơn phải trung chuyển qua Thượng Hải, đi tàu mất mấy ngày mấy đêm. Ăn uống thiếu thốn như vậy, con làm sao chịu nổi cơ chứ?"
Thẩm Kiều thấy vậy liền lấy từ trong không gian ra một ít nhu yếu phẩm lót dạ. Đã có cú sốc không gian từ trước nên lần này, hai ông bà không còn quá hoảng hốt. Trong mắt họ, con gái mình giống như nhân vật chính bước ra từ truyện Liêu Trai Chí Dị, nhờ một lần dạo chơi chốn âm ty mà được ông trời ban cho phúc phận.
Sau khi mang đi số vàng trong mật thất, Thẩm Kiều lại lấp đầy khoảng trống ấy bằng vô số lương thực, thuốc men và thực phẩm bổ dưỡng cho bố mẹ. Xong xuôi, cô cải trang thật khéo léo rồi chuẩn bị lên đường trốn lên tàu hỏa.
Tại sao lại phải trốn lên tàu? Vì trong thời gian ngắn cô không thể mua được vé đi đảo Hắc Sơn, hơn nữa quanh nhà luôn có tai mắt của Vương Khải Đông rình rập. Nếu không có ông Thẩm Tu Văn giả vờ ra ngoài tìm người giúp đỡ để dụ đám người kia đi, Thẩm Kiều cũng chẳng thể thuận lợi lẻn ra cửa sau để chạy đến ga tàu.
---
Tiếng còi tàu hú vang rền rĩ, chiếc tàu hỏa chạy bằng hơi nước xình xịch lướt qua, để lại trên bầu trời những làn khói than đen kịt. Tàu hỏa đốt than những năm sáu mươi là vậy, chỉ cần đứng gần là bụi than bám đầy người.
May sao tàu vừa chuyển bánh nên tốc độ còn khá chậm, Thẩm Kiều mới có thể nương theo đường ray mà nhảy phóc lên toa. Thế nhưng chân vừa chạm sàn, cô đã bị cảnh sát tuần tra đường sắt tóm gọn.
Dưới sân ga, một người đàn ông có gương mặt u ám cùng thuộc hạ đang vội vã đuổi theo.
---