Trong phòng ngay lập tức trở nên yên lặng. Năm cô gái nhìn nhau ngượng ngùng, nhất thời không ai biết nên mở lời thế nào.
"Chào mọi người, bọn tôi mới được phân tới đây, tôi tên là Âu Dương Hi." Âu Dương Hi chủ động giới thiệu, sau đó quay sang nhìn Vương Hạ.
"Tôi là Vương Hạ. Lần đầu gặp mặt, mong mọi người giúp đỡ." Vương Hạ cười nói.
"Tôi là Chu Huệ." Một cô gái nhanh nhẹn tiếp lời.
"Tôi là Tần Yên."
"Tôi tên là Dương Quyên." Cô cuối cùng cũng khẽ nói.
Sau màn giới thiệu ngắn gọn, mọi người nhanh chóng đi rửa mặt, rồi đi lên giường đất nằm ngủ. Một ngày làm việc vất vả khiến ai nấy đều mệt mỏi, vừa nằm xuống đã chìm vào giấc ngủ.
Tầm một giờ sáng, Âu Dương Hi mở mắt ra. Cô liếc nhìn bốn người còn lại, tất cả đều ngủ say như chết.
Không một chút do dự, cô ngay lập tức bước vào không gian. Ở đó, cô bắt đầu sắp xếp lại những thứ mà nguyên chủ để lại. Khi mở chiếc hộp gỗ, cô gần như nín thở.
Bên trong là vô số tiền mặt và tem phiếu được cuộn lại ngay ngắn, xếp thành từng hàng dày đặc, phủ đầy đáy hộp.
Có đủ loại tem phiếu: Tem lương thực toàn quốc, phiếu vải, phiếu thịt, phiếu dầu ăn, phiếu công nghiệp, phiếu đường, phiếu đồng hồ, phiếu xe đạp, phiếu máy may, phiếu xà phòng, phiếu giày vải, phiếu đậu phụ... Thứ gì cũng có, vô cùng quý giá.
Nguyên chủ thực sự rất giàu. Âu Dương Hi không khỏi hâm mộ. Nhưng điều khiến cô xúc động nhất không phải là số tiền này, mà là tình cảm gia đình ấm áp mà nguyên chủ từng có. Thứ đó... Còn quý giá hơn bất kỳ của cải nào.
Chợt nhớ ra bức thư của ông nội, cô vội đặt hộp xuống, lấy lá thư vẫn còn niêm phong chưa đọc.
"Hi Nhi yêu quý, nếu con đang đọc bức thư này, thì có lẽ gia đình chúng ta đã gặp nạn.
Con nhất định phải mạnh mẽ sống tiếp. Khi chưa đủ năng lực, tuyệt đối đừng vội vàng trả thù.
Âu Dương gia chỉ còn lại một mình con. Dù con không báo thù cũng được, con nhất định phải sống tốt, tiếp tục nối dõi và phát triển Âu Dương gia.
Con còn nhớ năm con bảy tuổi, ông đã đưa con đến một nơi rất đặc biệt không? Nếu một ngày nào đó con cần tiền, hãy đến chỗ đó lấy. Nhớ là phải đi vào ban đêm và tuyệt đối đừng để ai theo dõi.
Nếu con gặp được một người đàn ông tốt, đừng do dự. Cho dù con chọn bỏ cha lấy con cũng được.
Yêu con
Ông nội và mẹ con."
Đọc xong thư, Âu Dương Hi không kìm được mà ôm miệng bật khóc. Tình cảm gia đình nguyên chủ quá sâu đậm, quá chân thành. Bây giờ cô chính là người thừa kế phần tình cảm ấy, thì nhất định phải sống sao cho xứng đáng.
Nơi mà ông nội nói trong bức thư, chính là căn nhà cũ của Âu Dương gia. Trong tầng hầm của ngôi nhà ấy, cất giấu toàn bộ tài sản của gia tộc. Nếu sau này được về thăm quê nha, cô nhất định sẽ đến đó, đưa mọi thứ vào không gian, để khỏi phải lo lắng nhiều.
Sắp xếp xong xuôi mọi thứ, Âu Dương Hi rời khỏi không gian, nằm xuống giường đất, chìm vào giấc ngủ êm đềm.
Sáng hôm sau, khi tỉnh dậy, cô thấy căn phòng vắng lặng. Ngay cả Vương Hạ cũng đi đâu mất.
Cô rửa mặt đơn giản, rồi lấy hai cái bánh bao thịt trong kho hàng ra ăn. Ăn xong, cô đeo ba lô vải, nhét vào một ít tiền và tem phiếu vào túi áo, khóa cổng điểm thanh niên trí thức rồi đi thẳng đến khu hợp tác xã.
Trên con đường làng lồi lõm ổ gà, cô vừa đi vừa suy nghĩ.
Đường xá thế này, nếu lúc mưa thì chẳng biết phải đi kiểu gì. Cô tự nhủ nhất định phải mua một đôi ủng cao su và một chiếc ô.
Từ xa, người dân trong làng đang cắm cúi làm ruộng. Nhìn khung cảnh ấy, cô nhớ ra rằng ngày mai là ngày đi làm đầu tiên. Không thể thiếu găng tay, mũ vành rộng và bình nước. Không có những thứ đó thì chỉ mấy hôm thôi... Da đen xì luôn.
Phó Hướng Dương đang đứng nghỉ giữa cánh đồng thì tình cờ nhìn thấy cô gái ấy. Cô mặc váy vải đơn giản, đeo ba lô mới tinh, dáng người cao ráo, bước thẳng về phía hợp tác xã đầu làng. Anh lặng lẽ nhìn theo cho đến khi bóng dáng cô khuất dần.
Không lâu sau, Âu Dương Hi đã đến nơi.
"Chào đồng chí, tôi muốn mua ba cái ổ khóa, hai đôi găng tay, hai cục xà phòng, hai bánh xà bông thơm, hai chậu men sứ, một đôi ủng cao su và một cái ô." Cô nói rõ ràng, sau đó mở ba lô ra lấy một xấp tiền và tem phiếu.
"Phục vụ nhân dân là trách nhiệm của chúng tôi." Nhân viên vừa gật đầu vừa báo giá: "Ổ khóa hai đồng một cái, găng tay hai hào một đôi, xà phòng ba hào sáu cộng phiếu, xà bông thơm bốn hào năm cộng phiếu, chậu men sứ năm đồng cộng phiếu, ủng cao su một đồng cộng phiếu, ô hai đồng cộng phiếu. Tổng cộng là mười một đồng năm hào cộng phiếu."
Âu Dương Hi đưa đủ tiền và phiếu, người bán hàng bắt đầu lấy hàng cho cô. Sau khi hai bên kiểm tra đủ số lượng, cô ôm đồ rồi quay trở về điểm thanh niên trí thức.