Đôi mắt đào hoa, gương mặt trái xoan, đôi môi nhỏ đỏ mọng, ánh mắt mê hoặc, khuôn mặt xinh đẹp đầy sức hút khiến người ta không thể rời mắt.
Khi bọn họ về đến điểm thanh niên trí thức, mấy thanh niên trí thức cũ cũng vừa tan làm trở về. Con mắt của đám con trai sáng rực, còn đám con gái thì không giấu nổi ánh mắt ghen tị.
Sau khi đồ gỗ được đưa vào phòng, Âu Dương Hi ngay lập tức bắt tay vào dọn dẹp, Vương Hạ cũng giúp một tay.
Âu Dương Hi lấy một xấp giấy báo dày, trải lên giường đất để lót bên dưới chăn đệm. Sau đó, cô trải hai chiếc chăn bông lên giường, rồi cẩn thận xếp đồ vào hòm gỗ và tủ.
"Âu Dương Hi, cô có thể cho tôi xin một ít giấy báo được không?" Vương Hạ hỏi nhỏ, hơi ngượng ngùng.
"Cô cứ lấy, có mấy tờ báo, không đáng tiền đâu." Âu Dương Hi cười nhạt nói.
"Vậy tôi đưa cho cô hai viên kẹo sữa, coi như trao đổi nhé." Vương Hạ đưa kẹo cho cô.
"Được thôi, lần sau tôi mời cô ăn kẹo." Âu Dương Hi vui vẻ nhận lấy.
Ngoài sân, mấy thanh niên trí thức cũ cầm hộp cơm đi về phía nhà ăn trong làng.
"Cô gái mới đến hôm nay ấy, đẹp hơn cả tiên nữ." Hồ Dương tặc lưỡi khen.
"Người đẹp như vậy, ai mà không mê cho được." Ngô Hải Đào gật đầu tán thành.
"Nhìn mỹ nhân mỗi ngày, ăn cũng thấy ngon miệng hơn." Triệu Phong cười híp mắt.
Phó Hướng Dương đang đi phía sau, nghe thấy mọi người đang nói chuyện, ngay lập tức biết ngay có người mới đến điểm thanh niên trí thức. Trong lòng không khỏi hiếu kỳ, không biết cô gái đó xinh đẹp đến mức nào mà khiến đám con trai phát cuồng như vậy.
Trong phòng, Âu Dương Hi sau khi thu dọn xong, định vào bếp làm gì đó để ăn. Nhưng vừa bước vào bếp, cô đã khựng lại.
Bên trong bếp hoàn toàn trống rỗng. Bếp lò không có nồi, không có củi, chẳng có gì cả.
Cô chợt nhớ ra, hiện tại là thời đại ăn cơm chung nồi, thì nồi niêu đều bị gom đi luyện thép hết rồi.
Cô chỉ có thể quay lại phòng, lấy bình giữ nhiệt rồi mang ra nhà ăn xin nước nóng. Lúc nãy thấy mọi người cũng cầm bình nước, chắc chắn là đi xin nước nóng ở đó.
"Âu Dương Hi, cô đi đâu để lấy nước nóng vậy?" Vương Hạ cầm bình nước chạy theo hỏi.
"Điểm thanh niên trí thức không có bếp nấu, hồi nãy mấy người kia mang theo bình nước chắc chắn là để xin nước nóng ở đó. Chúng ta cũng làm theo thôi." Âu Dương Hi phân tích.
"Cô thông minh thật đấy, lại còn xinh đẹp nữa." Vương Hạ bất chợt thốt lên. Nghĩ lại, ngay cả một cô gái xinh đẹp như Âu Dương Hi còn bị phân xuống đây, bản thân mình còn oán trách gì nữa đâu.
"Thật ra, xinh đẹp quá cũng không phải chuyện gì tốt. Tôi lại thấy cô nhìn rất dễ thương." Âu Dương Hi chân thành nói.
Nghe thấy lời nói ấy, lòng của Vương Hạ gần như nở hoa. Cô ấy ngay lập tức vui vẻ bước nhanh hơn để theo kịp bước chân của Âu Dương Hi, nhưng chân cô ấy ngắn, mà đối phương chân dài, thành ra cô ấy gần như chạy mới không bị tụt lại phía sau.
Hai người đến nhà ăn của đại đội. Bên trong có không ít người đang xếp hàng chờ lấy cơm, cũng có vài người ngồi rải rác ăn uống.
Khi Âu Dương Hi bước tới khu lấy nước nóng, không khí trong nhà ăn bỗng nhiên im bặt. Gần như toàn bộ ánh mắt đều đổ dồn về phía cô.
Phó Hướng Dương cũng đang ở gần đó. Anh vừa ngẩng đầu thì bắt gặp bóng dáng người con gái ấy. Đôi mắt anh khẽ động, nhịp tim cũng bất chợt tăng lên như sắp nhảy ra khỏi lồng ngực.
Người con gái ấy, cao ráo, dáng người cân đối, khuôn mặt xinh đẹp rạng ngời, làn da trắng hồng, ngũ quan sắc nét, đôi môi đỏ mọng. Mỗi cử chỉ đều toát lên vẻ dịu dàng, thanh tú mà quyến rũ. Chỉ trong một khoảnh khắc đó, cô khiến anh bối rối không thốt nên lời.
Âu Dương Hi cũng cảm nhận được ánh mắt của anh.
Cô quay đầu lại, vừa vặn chạm với ánh mắt của Phó Hướng Dương. Người đàn ông ấy trông có phần thô kệch, để râu quai nón, nhưng thân hình rắn chắc, dù đang ngồi vẫn toát lên vẻ vạm vỡ. Cô đoán anh cao khoảng một mét chín, cực kỳ nổi bật.
Hai ánh mắt giao nhau trong thoáng chốc, rồi đồng thời dời đi như chưa từng nhìn thấy. Âu Dương Hi rót nước nóng đầy bình rồi cùng Vương Hạ rời đi.
"Cô vừa bước vào, tất cả mọi người đều nhìn chằm chằm vào cô đó. Bọn họ giống như bị hớp hồn vậy." Vương Hạ cười nói.
"Tôi không thích bị nhìn kiểu đó, cảm giác như tôi là khỉ trong vườn bách thú vậy." Âu Dương Hi nhăn mặt đáp, giọng nói đầy vẻ buồn phiền.
Hai người trở về điểm thanh niên trí thức. Âu Dương Hi lấy bánh quy và ngâm vào sữa mạch nha để ăn, vừa uống nước nóng coi như bữa tối.
Vương Hạ nhìn Âu Dương Hi ăn điểm tâm do chính mình mang đến, bụng cô ấy cũng nhờ đó mà không còn cồn cào nữa.
Không lâu sau, ba nữ thanh niên trí thức khác cùng xách bình nước trở về, vừa đi vừa cười nói không ngừng.