"Cảm ơn anh Phó, hôm nào mời anh ăn cơm." Âu Dương Hi khách khí nói.
"Không cần cảm ơn. Buổi tối chẳng may có trộm, em cứ hét to gọi người." Phó Hướng Dương dặn dò xong, liền cầm lấy bộ dụng cụ, xoay người bước về nhà mình.
Âu Dương Hi khẽ ngước mắt nhìn theo bóng lưng anh khuất dần, dáng người anh vẫn cao lớn, vững chãi như hằn sâu trong ký ức. Trong khoảnh khắc ấy, cô không thể phủ nhận một người đàn ông như vậy, quả thật mang sức hút khó lòng dứt ra được.
Những hành động quan tâm của anh hôm nay… Trong đó thật sự ẩn chứa một chút tình cảm dành cho mình? Ý nghĩ ấy chợt thoáng qua khiến cho Âu Dương Hi khẽ ngẩn người, trong lòng cảm thấy mơ hồ, không phân biệt rõ đâu là thật, đâu là ảo giác.
Cô tìm khắp nơi không thấy thùng nước, bèn cầm hai cái chậu, sang phía đối diện múc nước.
Âu Dương Hi bưng chậu đứng ngoài cửa ngập ngừng, thì bất chợt bên trong vang lên giọng nói: "Đứng ngẩn ngơ ngoài đó làm gì, mau vào mà múc nước đi." Lời còn chưa dứt, tiếng bước chân dồn dập đã nhanh chóng vang dội, khiến cô thoáng chút giật mình.
Phó Hướng Dương bước ra đến cổng sân, vừa nhìn thấy cô gái đang ôm chậu nước trong tay, khóe môi anh không kìm được mà khẽ cong lên, ánh mắt cũng thoáng hiên lên một tia ấm áp.
Vì dáng người anh cao lớn, nên khi ngẩng đầu lên, đôi mắt Âu Dương Hi vừa khéo chạm phải bờ ngực rắn chắc của anh. Khoảnh khắc ấy khiến cô bất giác khựng lại, cổ họng khô khốc, vội nuốt xuống một ngụm nước bọt.
Cảnh tượng ấy tự nhiên rơi trọn vào mắt Phó Hướng Dương. Anh hơi sững lại, khóe môi khẽ cong, trong lòng thầm nghĩ: 'Không ngờ cô nhóc này cũng có dáng vẻ của một người mê sắc, vậy mà lại hứng thú với thân hình của mình.'
"Ờm… Nhà em vẫn chưa kịp mua thùng nước, anh có thể cho em mượn thùng nước dùng tạm nửa ngày được không?" Âu Dương Hi khẽ cắn môi, gò má ửng hồng, giọng nói mang theo chút ngượng ngập khó mà che giấu được.
"Được thôi, sau này em muốn múc nước thì cứ tự nhiên vào đây mà lấy." Phó Hướng Dương đáp lại, khóe môi khẽ nhếch, giọng nói mang theo sự vui vẻ thoải mái hiếm thấy.
"Cảm ơn anh Phó, làm phiền anh rồi." Âu Dương Hi khẽ nói, ánh mắt thoáng hiện vẻ chột dạ. Cô ngay lập tức bước đến bên cạnh giếng, cúi người kéo nước lên.
"Để anh làm cho, em cứ mang nước về nhà đi." Phó Hướng Dương vừa nói vừa bước lên phía trước, thuận tay giành lấy, động tác dứt khoát như thể việc kéo nước vốn là chuyện anh phải làm.
Ánh mắt Âu Dương Hi vô thức dừng lại bóng dáng cao lớn của người đàn ông trước mặt. Trong khoảnh khắc ấy, một tia rung động mơ hồ bỗng dấy lên trong lòng cô, nhẹ nhàng khó lời nào diễn tả được.
Chẳng mấy chốc, hai người đã cùng nhau kéo xong mấy chậu nước đầy. Âu Dương Hi ôm lấy phần của mình trở về nhà, cẩn thận đóng chặt cửa lại. Không gian ngay lập tức trở nên yên tĩnh, khiến cô thở ra một hơi nhẹ nhõm.
Cô ngay lập tức bước vào không gian, nhanh nhẹn bắt tay vào việc thu dọn lúa thóc vừa mới gặt. Hạt vàng óng ánh chất thành từng đống nhỏ, mùi thơm lúa mới lan tỏa khắp không gian. Thế nhưng...! Trong không gian lại không có bao tải, cô đành tạm thời gom lại chất thành từng đống lớn trong kho, chờ lúc khác sẽ sắp xếp gọn gàng hơn.
Nhìn đống lương thực chất cao như núi, Âu Dương Hi khẽ cong môi mỉm cười, trong lòng dâng lên niềm vui thỏa mãn. Chỉ tiếc một điều, toàn bộ còn nguyên vỏ, muốn dùng được thì phải tách vỏ. Cô khẽ thở dài, thầm nghĩ nếu không gian có thể tự động tách vỏ thì hay biết mấy.
Lời vừa thốt ra, toàn bộ lương thực trong kho đồng loạt rung động rồi tự động tách vỏ, từng lớp vỏ rơi xuống gọn gàng. Âu Dương Hi kinh ngạc đến mức giật mình, vội đưa tay lên che miệng, mắt mở to không tin vào mắt mình.
Không gian này quả thật thần kỳ đến mức khó tin. Hơn nữa, sức mạnh tinh thần trong không gian lại mạnh đến kỳ lạ, ngay cả việc tách vỏ lúa tưởng chừng vất vả, cũng có thể thực hiện một cách dễ dàng như vậy, khiến cho Âu Dương Hi không khỏi trầm trồ thán phục.
Nhìn vỏ trấu rơi đầy đất, Âu Dương Hi liền nghĩ đến việc nuôi gia cầm, quyết định hôm sau phải lên trấn một chuyến.
Cô gom rơm rạ lại chất thành đống, sau này có thể dùng để nhóm lửa nấu cơm.
Trong không gian, việc xử lý đất cũng chẳng cần cô phải tự tay xới đất, chỉ cần vận dụng tinh thần lực, mọi thứ đều hoàn tất một cách dễ dàng, tiện lợi đến mức không ngờ tới được. Chỉ là… Tại sao mình lại có loại năng lực này? Suy nghĩ ấy cứ lởn vởn trong đầu Âu Dương Hi, cô nghĩ mãi mà không có lời giải thích.
Khi toàn bộ đất đã được xới xong, Âu Dương Hi tiếp tục gieo hạt giống. Lần này, tất cả đều là lương thực, bởi trong kho rau cũng nhiều rồi. Hiện giờ, lương thực đã trở nên quý giá hơn, mang ra ngoài đổi lấy tem phiếu cũng là một lựa chọn thông minh, cô vừa hứng khởi vừa tính toán cẩn thận từng bước một.