Thập Niên 60 Không Gian: Bạch Phú Mỹ Thanh Niên Trí Thức Từ Không Tới Có

Chương 18

Trước Sau

break

"Tiểu Hi, mình còn nhiều tem phiếu thịt, đến cuối tháng nghỉ ngơi, mình sẽ lên thị trấn mua ít thịt lợn, rồi qua nhà cậu làm thịt kho tàu ăn." Vương Hạ vừa nghĩ đến được ăn thịt, tâm trạng liền tốt hơn nhiều.

"Đúng rồi, lát nữa mình phải đi mua cái nồi, còn cần mua thêm ít mỡ, để về nấu mỡ lợn ăn dần." Nghĩ đến con lợn rừng trong không gian, trên mặt Âu Dương Hi bất giác nở nụ cười.

"Sau này mỗi lần nghỉ ngơi, mình sẽ sang nhà cậu để cùng nhau cải thiện bữa ăn nhé. Mình sẽ mang theo lương thực với một ít thịt, tuyệt đối không để cậu chịu thiệt đâu." Vương Hạ nói xong, nụ cười chân thành hiện rõ trên gương mặt. Âu Dương Hi gật đầu đáp lại, rồi dịu dàng đưa tay xoa nhẹ mái đầu cô bạn, trong lòng cũng thấy ấm áp khó tả.

Hai người ăn sáng xong, cùng nhau ra đồng làm việc, hôm nay vẫn là nhổ cỏ.

Âu Dương Hi làm xong thì về, chờ nhân viên chấm công đến kiểm tra. Sau này cô không cần chờ nữa, vì lần nào cũng sạch sẽ gọn gàng.

Buổi trưa, sau khi ăn xong, Âu Dương Hi trở về điểm thanh niên trí thức ngủ trưa. Hai giờ mới bắt đầu chuyển nhà, đầu tiên mang chăn đệm và hòm, mấy thứ còn lại chạy thêm vài chuyến là xong.

Âu Dương Hi ôm đồ đạc đến chân núi, nhìn căn nhà tranh mới sửa sang, trong lòng dâng trào cảm xúc khó tả, đây là căn nhà đầu tiên thuộc về mình.

Đẩy cửa sân bước vào, cỏ dại đã được dọn sạch, đất cũng được cuốc lên, có thể trồng rau ngay.

Âu Dương Hi đi vào căn phòng phía tây, nhìn chiếc giường đất rộng mới tinh, rõ ràng trước đó chưa ai nằm, sau này cô sẽ ở phòng này.

Chiếc giường đã được quét dọn sạch sẽ, gọn gàng không một chút tì vết. Âu Dương Hi đưa tay khẽ vuốt thử, đầu ngón tay trơn láng, không dính nổi một hạt bụi. Trong lòng cô không khỏi thầm khen ngợi, đội trưởng quả thật lau chùi cẩn thận quá mức.

Cô lại chạy thêm vài chuyến nữa mới chuyển hết đồ, thấy cửa chưa có ổ khóa, liền chạy đến cửa hàng cung tiêu.

"Xin chào đồng chí, ở đây có bán ổ khóa cửa không?" Âu Dương Hi mỉm cười hỏi.

"Phục vụ nhân dân là trách nhiệm của chúng tôi, cô cần mấy cái?" Nhân viên trẻ tuổi tươi cười đáp, thái độ vừa nhiệt tình vừa lễ phép.

"Tôi cần ba ổ khóa cửa, với lại mua thêm ít gia vị." Âu Dương Hi nói xong, nhân viên liền lấy ổ khóa ra.

Ngoài ra, cô còn mua dầu, muối, nước tương, giấm đều bán kèm cả chai. Đường trắng và đường đỏ mỗi loại một cân, thêm vài cái bát tráng men, có thể dùng để đựng mỡ lợn sau khi nấu.

Âu Dương Hi ôm cả đống đồ về nhà, vừa tới cổng thì gặp mặt Phó Hướng Dương. Hai người bốn mắt nhìn nhau, sau đó mỗi người quay về nhà của mình và đóng cửa sân lại.

Phó Hướng Dương đứng ngẩn ngơ giữa sân, trong đầu vẫn văng vẳng hình ảnh đôi mắt của cô gái nhỏ khi nãy. Ánh mắt ấy bình thản đến lạ, không còn vương chút ngưỡng mộ nào như trước, để lại trong lòng anh một khoảng trống khó diễn tả.

Âu Dương Hi khẽ tựa người vào cánh cửa, không ngờ ngay đối diện chính là nhà của Phó Hướng Dương. Trong lòng cô thoáng dâng lên một trận hoang mang, nghĩ đến những lần sau này chạm mặt mà đầu óc đã thấy nhức nhối. Thật đúng là oan gia ngõ hẹp, tránh thế nào cũng không thoát.

Nghĩ đến việc phía đối diện không có giếng nước, Phó Hướng Dương do dự một lát rồi hít một hơi thật sâu, gom hết dũng khí mới bước đến trước cửa, giơ tay gõ cửa.

"Ai vậy?" Âu Dương Hi hỏi xong, đi ra mở cửa.

"Là anh." Phó Hướng Dương một bước bước vào, khiến cho Âu Dương Hi lùi lại vài bước.

Anh quay người đóng cửa lại, rồi đi thẳng về phía cô.

"Anh định làm gì?" Âu Dương Hi hỏi.

"Nhà em không có giếng, quanh đây cũng chẳng có nguồn nước nào khác. Sau này cứ sang nhà anh mà múc, hoặc nếu ngại thì để anh xách nước sang cho em." Phó Hướng Dương nghiêm mặt nói, giọng điệu tuy dứt khoát nhưng trong đó lại thấp thoáng sự quan tâm khó che giấu.

"Ồ, em biết rồi, lát nữa em sẽ qua nhà anh lấy nước." Âu Dương Hi khẽ gật đầu, giọng điệu bình thản. Thực ra, cô không muốn để lộ bí mật về không gian, nếu cứ mãi không dùng đến nước ở bên ngoài, sớm muộn gì cũng sẽ khiến người khác nghi ngờ.

"Nhà em vẫn chưa có ổ khóa, buổi tối như vậy không an toàn đâu." Phó Hướng Dương trầm giọng nhắc nhở, chi tiết này anh đã để ý từ hôm qua nhưng đến giờ mới mở miệng nói ra.

"Ổ khóa em mua rồi… Anh có thể giúp em lắp được không?" Âu Dương Hi khẽ cúi đầu, giọng nói mang theo chút ngượng ngùng, như thể việc mở lời nhờ vả cũng khiến cô cảm thấy xấu hổ.

"Được, anh về lấy ít đồ nghề, em mang ổ khóa ra đây." Phó Hướng Dương gật đầu đáp, nói xong liền xoay người mở cửa, sải bước quay về nhà mình.

Chỉ sau vài phút, Phó Hướng Dương đã quay lại với bộ dụng cụ trong tay. Anh cúi người chăm chú lắp từng chiếc ổ khóa, động tác dứt khoát nhưng tỉ mỉ. Hơn nửa tiếng trôi qua, mồ hôi đã lấm tấm trên trán, cuối cùng ba ổ chiếc khóa mới được gắn chắc chắn vào cửa.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương