Thập Niên 60, Gia Đình Tái Hôn Trong Con Hẻm Nhỏ

Chương 2.1: Anh Cả Nhà Mình Có Đối Tượng Khi Nào Vậy? (1)

Trước Sau

break
Chuyển ngữ: Lâm Tịnh Vân Ca
_________________________
Khó ấy à? Dĩ nhiên là khó rồi.
Bà Phùng nói thật không giấu giếm: “Lúc đó bà cũng tính kiếm đường cho con gái, ai ngờ con rể bà nó bảo chuyện này cực khó. Nhà máy mới tuyển người khác hẳn kiểu tuyển người trước đây. Không quan tâm người được tuyển có biết kỹ thuật hay không, vào rồi vừa làm vừa học, cùng lắm thì đổi sang vị trí khác. Nhưng nhà máy mới người ta chắc chắn chỉ muốn tuyển mấy công nhân có tay nghề...”
Hơn nữa, các công việc quan trọng trong xưởng đa phần điều động người từ nơi khác đến.
Con rể bà nói rồi, người giỏi nhất... ờ, tên gì nhỉ? Tóm lại là một thợ cả lợi hại lắm, thợ rèn cấp bảy bên xưởng cơ khí phía đông còn làm dưới trướng ông ấy.
Thợ rèn cấp bảy đấy nhé!
Ở chỗ bọn họ, kỹ thuật viên cấp bảy đếm trên đầu ngón tay, lương mỗi tháng bảy, tám chục tệ, gấp đôi công nhân bình thường.
Một người có thể nuôi cả nhà, có tay nghề như vậy thì xưởng nào chả giành giật.
Đội ngũ thành lập mạnh đến thế, tiêu chuẩn tuyển dụng đương nhiên cũng cao, bà nói tiếp: “Cháu đừng mơ mộng nữa, cho dù là mấy công việc không liên quan đến cơ khí thì người nhiều cơ hội ít, chưa đến lượt nhà mình đâu. Xưởng người ta tuyển dụng sẽ ưu tiên chọn mấy người có kinh nghiệm từ bên trung cấp kỹ thuật...”
Đang nói, bà Phùng khựng lại, bất chợt nhìn chằm chằm vào Giang Tiểu Nga trước mặt, chẳng biết nhớ ra gì mà hít sâu một hơi: “Tiểu Nga, bà nhớ không nhầm thì cháu đã chuyển trường phải không?”
Nhắc đến mới thấy, đúng là chuyện hiếm có thật.
Trước kia, trung học phổ thông và trung cấp kỹ thuật còn phân biệt rõ ràng lắm, chỉ có mấy đứa không đậu phổ thông hoặc nhà có hoàn cảnh đặc biệt mới đi học trung cấp kỹ thuật.
Chẳng qua từ hai năm trước bỏ thi đại học, phổ thông không còn nhiều ưu thế nữa.
Nhưng vẫn có người ôm hy vọng, nghĩ liệu sau này có khôi phục thi đại học không. Sự khác biệt giữa tốt nghiệp đại học với tốt nghiệp trung cấp không phải chút ít.
Thế nên đến giờ, chỉ có những nhà mong con cái sớm đi làm mới cho học trung cấp, một bộ phận người khác vẫn muốn con học phổ thông, mong mấy năm nữa thi đại học mở lại, nhà còn hy vọng có con học đại học.
Sao bà Phùng lại nhớ ra chuyện này?
Vì nửa năm trước, sau ba ngày rèn dao ở trước cửa nhà họ Vương, Giang Tiểu Nga đã đến trường xin chuyển qua trường kỹ thuật cơ khí thuộc Cục Công nghiệp, nghe nói học ngành cơ khí.
Chuyển trường kiểu vậy, ngoài con bé ra chẳng có ai khác làm vậy.
Hồi đó, chuyện này từng là đề tài cho mọi người tán gẫu suốt một thời gian dài.
Tất cả nghĩ chắc Giang Tiểu Nga bị bắt nạt đến sợ rồi, nếu không thì sao đột nhiên nổi khùng cầm dao rượt người. 
Dù gì cũng là con gái, nổi điên nổi khùng lúc đó thôi chứ gặp mặt thường ngày sẽ sợ hãi đó nên mới chuyển trường tránh xa thằng con nhà họ Vương.
Có lẽ trường cũng nghĩ vậy, để tránh chuyện lớn xảy ra nên chấp nhận đơn xin chuyển ngay.
Còn bên trường trung cấp, có một học sinh phổ thông thông minh chuyển tới thì càng mừng rỡ, ước gì có thêm vài người như thế.
Bây giờ...
Bà Phùng ngẫm lại ngày Giang Tiểu Nga chuyển trường, tính toán ngày nhà máy máy kéo khởi công.
Tính càng kỹ, bà càng kinh ngạc: “Không lẽ cháu đã có kế hoạch sẵn từ trước?”
Vừa là học sinh trung cấp, lại học đúng ngành kỹ thuật, so với người khác thì cơ hội vào nhà máy của Giang Tiểu Nga cao hơn hẳn.
Tính toán không sai mà nói, thì ba tháng sau khi nhà máy máy kéo khởi công, Giang Tiểu Nga chuyển qua trường kỹ thuật cơ khí, cái này mà gọi là trùng hợp được à?
Trước nghi vấn của bà Phùng, Giang Tiểu Nga chỉ cười cười: “Bà ơi, con rể bà có tin gì về tuyển dụng, phiền bà báo cháu biết một tiếng được không?”
“...” Bà Phùng sống từng này tuổi, nghe một cái là hiểu ngay hàm ý.
Chỉ tiếc con gái bà giờ đã tốt nghiệp cấp ba, muốn học theo Giang Tiểu Nga không kịp nữa rồi.
Sớm biết vậy đã chẳng cho nó học may vá linh tinh, học cơ khí có lợi hơn... 
Mà cũng không chắc được, mấy năm trước bà nào nỡ cho con gái đi học cơ khí, chẳng phải đó là nghề của đàn ông à?
Chui vào cái đám toàn đàn ông, chẳng phải sẽ bị thiên hạ đàm tiếu sao?
Hồi đó mọi người tán gẫu lâu như thế, cũng vì nguyên nhân đó.
Bây giờ, bà Phùng đánh giá cô gái trước mặt thêm lần nữa, không do dự gật đầu: “Được, có tin gì, bà không nói với ai khác, chỉ nói cho cháu thôi!”
Bà nhìn thấu rồi, con bé Giang Tiểu Nga này có bản lĩnh.
Chuyện tuyển dụng nhà máy máy kéo chẳng liên quan gì nhà bà, chi bằng bán cho con bé một cái nhân tình.
Giang Tiểu Nga cảm ơn.
Quả thực cô đã lên kế hoạch từ sớm.
Nửa năm trước đã bắt đầu tạo nền, chủ yếu để tất cả đều biết cô đang “đi học”.
Cuối thập niên 60, không phải chỉ cần đầu óc kinh doanh là có thể sống tốt. Thời đại này quá đặc biệt, mỗi bước đi của cô phải chắc chắn thì mới khiến người ta tin và tránh đi rắc rối.
Nếu không, dựa vào kinh nghiệm kiếp trước, cô hoàn toàn có thể bắt một chiếc máy kéo hoặc ô tô hỏng, rồi trong ánh mắt ngạc nhiên của mọi người, tháo lắp từng bộ phận, giải quyết mọi trục trặc, nhờ tay nghề giỏi mà vào nhà máy, trở thành kỹ sư được mọi người ngưỡng mộ.
break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc