Tận Thế Thời Cổ Đại

Chương 16

Trước Sau

break

Trên đường đi lưu đày, cách kinh thành 20 dặm đường.

Mặt trời treo cao như đổ lửa, mặt đất bị thiêu đốt đến mức có thể nhìn thấy một tầng hơi nóng trong suốt bốc lên không ngừng bằng mắt thường.

Cỏ cây ven đường lớn phủ đầy bụi đất, lá úa cuộn lại, héo rũ chờ chết.

Hơn năm trăm phạm nhân bị lưu đày, có người dùng đai vải địu trẻ sơ sinh sau lưng, có người đỡ người già, dắt theo trẻ nhỏ, có người bụng mang dạ chửa, có năm người khóa chung một sợi xích, có người phải đeo gông gỗ, xiềng xích, có người bị khóa xương quai xanh.

Tất cả đều đều trần đội nắng, lê từng bước trên đường, mồ hôi đổ ra như tắm, môi nứt nẻ, gồng mình bước tiếp dưới những lằn roi quất thúc giục của đám sai dịch.

Dọc đường lưu đày, tiếng trẻ con khóc lóc vì mệt mỏi, tiếng phụ nữ nức nở, tiếng xích sắt va vào nhau leng keng, nối tiếp không dứt.

Ban đầu, người nhà họ Tô lo sợ từ tịch thu gia sản sẽ biến thành chém đầu, vì muốn giữ mạng nên cố tình đi nhanh, chiếm vị trí trên đầu hàng của đoàn người dài lê thê.

Nhưng khi đã đi được hai mươi dặm, lại thêm một buổi trưa trôi qua mà không thấy Hoàng đế Gia Chính không ban thêm thánh chỉ mới, biết mình đã may mắn thoát nạn, cuối cùng thì đám người nhà họ Tô vốn quen sống sung sướng cũng không chịu nổi nữa.

Không chỉ bước chân chậm lại, mà mẹ của Tô Ngôn Sơn, con gái Tô Nhan, con trai Tô Hàn, cùng vợ cả của Tô Ngôn Sơn là Phùng Như Sương, bắt đầu luôn mồm than khổ, buông ra những oán trời trách đất, không biết sợ là gì.

Lão phu nhân đột nhiên gào khóc: “Ta không đi nổi nữa! Ông trời chết tiệt! Rốt cuộc nhà họ Tô mắc phải tội nghiệt gì mà ta già bằng từng này rồi vẫn phải chịu khổ thế này? Sao ông trời không cho ta chết quách đi cho xong!”

Tô Nhan vừa khóc vừa than: “Mẹ ơi, con cũng không đi nổi nữa, mặt con bị hủy rồi, chân cũng sắp gãy rồi! Hu hu! Đời này của con coi như xong rồi! Sau này con phải sống thế nào đây?”

Tô Hàn quay đầu liếc về phía đội ngũ của hai nhà quốc công phía sau, nhổ một bãi nước bọt, mắng: “Đều tại hai nhà đó! Muốn chết thì tự đi chết đi, còn kéo người khác theo cùng!”

Phùng Như Sương cũng trừng mắt nhìn Tô Ngôn Sơn, mắng: “Tất cả là lỗi của ông! Ta đã sớm bảo ông tránh xa hai nhà đó ra mà ông cứ không nghe. Giờ thì hay rồi! Cả nhà cả cửa chẳng còn nổi lấy một đồng, tất cả đều là do ông hại chết!”

Vốn dĩ việc cả nhà bị lưu đày đã khiến Tô Ngôn Sơn uất ức vô cùng, giờ lại bị Phùng Như Sương chỉ thẳng mặt mà mắng chửi, ông ta liền đỏ mặt tía tai, gân cổ cãi lại: “Trách ta à? Là ai bảo ta phải mang lễ lớn đi nịnh bợ bọn họ? Là ai muốn kết thông gia với hai nhà đó?”

Lúc hai nhà quốc công còn như mặt trời ban trưa, người chạy đôn chạy đáo nịnh bợ hăng hái nhất chính là Phùng Như Sương.

Thậm chí bà ta còn từng muốn một trong hai tiểu công gia kia làm con rể của mình.

Nếu thật sự muốn lấy một người ra gánh tội cho nhà họ Tô, thì người đó phải là Phùng Như Sương mới đúng.

Nếu không phải có lời đồn rằng nhà họ Tô muốn kết thông gia với hai nhà quốc công, sao Hoàng đế Gia Chính lại cho rằng nhà họ Tô là đồng đảng của hai nhà kia được?

Oán niệm trong lòng Tô Ngôn Sơn như tìm được chỗ để trút, ông ta hối hận xanh cả ruột: “Quả nhiên không cưới được vợ hiền thì hại cả ba đời!”

Câu nói này quá mức nhục nhã, Phùng Như Sương vừa nghe xong liền tức đến nổ phổi.

“Tô Ngôn Sơn, ông có vợ bé rồi thì chê người vợ tào khang từng ăn cám nuốt rau với ông đúng không? Ông quên rồi à? Năm xưa ông lên kinh dự thi, là ai đã lo cho ông từng đồng tiền lộ phí? Không có nhà mẹ đẻ của ta, ông có được như hôm nay không?”

Khi Tô Ngôn Sơn vẫn chỉ là một tú tài, Phùng Như Sương đã là vợ của ông ta rồi.

Năm đó quả thật là nhà mẹ đẻ của Phùng Như Sương đã cho ông ta mượn lộ phí để đi thi.

Nhưng sau khi làm quan, ân tình với nhà họ Phùng, Tô Ngôn Sơn đã phải dùng hơn hai mươi năm để trả.

Vì đã dồn rất nhiều lợi ích cho nhà họ Phùng nên Tô Ngôn Sơn không cho rằng mình còn nợ nần gì nhà bên đấy nữa, liền bực bội nói: “Không có chuyện gì lại lôi Kiều Kiều vào làm gì? Liên quan gì đến nàng ấy?”

Câu này lại càng chẳng khác nào đổ thêm dầu vào lửa với Phùng Như Sương: “Kiều Kiều? Nghe kìa! Gọi thân thiết gớm! Ai không biết lại tưởng ả ta mới là vợ cả của ông mất! Ông đã có ý định nghiêng về phía ả để chèn ép vợ cả là ta từ lâu rồi đúng không? Ông đã muốn để con ả đê tiện đó trèo lên đầu ta từ lâu rồi đúng không?”

Tô Ngôn Sơn tức đến phát điên, không nhịn nổi nữa, quát: “Đồ đàn bà chanh chua! Không thể nói chuyện nổi với bà nữa! Ta thèm vào cãi nhau với bà!”

Bị lưu đày đã thảm hại rồi, giờ ông ta thà giữ sức để đi đường còn hơn là phải cãi nhau với một mụ điên thế này.

Nhưng Phùng Như Sương thấy Tô Ngôn Sơn không thèm cãi lại mình thì càng được đà lấn tới: “Tô Ngôn Sơn! Ông nói rõ ra cho ta! Có phải ông định để con ả đê tiện đó trèo lên đầu ta ngồi không?”

Giọng Phùng Như Sương rất lớn, không chỉ hơn năm trăm phạm nhân phía sau nghe rõ mồn một, mà ngay cả hai trăm sai dịch cũng nghe không sót một chữ nào.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc