Quả nhiên là chỉ đọc qua sách vở thì không thể trải nghiệm được cái cảm giác hết hồn chân thật như thực sự xuyên không này.
Nửa canh giờ sau, Tô Họa vô cùng vinh hạnh được mở mang tầm mắt, tận mắt chứng kiến thế nào mới là xã hội phong kiến thật sự.
Đám sai dịch muốn đề phòng phạm nhân bỏ trốn, nên chắc chắn sẽ không tốt bụng đến mức mỗi người một bộ xiềng xích, hay nữ quyến thì được miễn không bị khóa xích sắt, càng không có chuyện để phạm nhân tự đi đến nơi lưu đày.
Lưu đày mà muốn nhẹ nhàng tự do như đi dạo xuân thì chắc chắn là chuyện nằm mơ cũng không có!
Ở đây, cứ năm nữ quyến hoặc trẻ con thì bị khóa chung một sợi xiềng, nối thành một chuỗi, mỗi người cách nhau ba mét xích sắt, trông chẳng khác gì một xiên thịt nướng.
Kéo qua kéo lại, kiềm chế lẫn nhau, chỉ cần một người manh động, cả chuỗi lập tức loạn lên.
Còn đàn ông thì không chỉ bị đeo gông gỗ và xiềng tay, dưới chân cũng bị khóa thêm cùm chân. Hai vòng sắt khóa chặt cổ chân, ở giữa nối với nhau bằng một đoạn xích sắt rất ngắn, được rèn từ sắt nguyên chất, khiến phạm nhân gần như không thể bước quá dài.
Tưởng vậy là xong rồi sao? Chưa đâu, phía sau còn có thứ đặc biệt hơn, dành riêng cho những phạm nhân bị lưu đày mà biết võ.
Những phạm nhân có võ công ngoài việc bị khóa tay khóa chân, còn bị dùng một sợi xích bằng sắt nguyên chất to cỡ ngón tay út, đóng xuyên qua hai bên xương quai xanh, rồi dùng chìa khóa đặc chế khóa chặt hai đầu vào phần xích ở tay.
Bị đóng xuyên qua xương quai xanh như vậy, toàn bộ võ công của phạm nhân sẽ bị khóa chặt, không thể thi triển được nữa.
Tô Họa liếc mắt nhìn một vòng, không chỉ thấy mấy ông lão trông như chỉ cần ngã xuống là không đứng dậy nổi nữa, mà còn thấy một người phụ nữ mang thai với cái bụng rất lớn, cùng mấy đứa trẻ còn đang tuổi bú sữa mẹ.
Nàng còn nhìn thấy sáu người đàn ông bị khóa xương quai xanh, trong đó có hai người, nói chính xác ra thì vẫn chỉ là thiếu niên.
Trong đó có một cậu thiếu niên có ngũ quan sắc nét như dao gọt, ánh mắt hung dữ vô cùng, đôi mắt phượng mang theo sát khí kinh người, toàn thân toát ra hơi thở nguy hiểm như sói, khiến người khác không dám lại gần.
Thiếu niên còn lại thì mày kiếm mắt sao, dáng người thẳng tắp, đứng bên cạnh người phụ nữ mang thai và một bé gái nhỏ xinh như bước ra từ tranh Tết. Đôi mắt đen sâu thẳm như chứa đầy sao trời của cậu khi nhìn người phụ nữ và bé gái, ánh mắt dịu đi, nhưng vẫn không giấu được vẻ lo lắng.
“Mẹ, hai thiếu niên bị khóa xương quai xanh kia là ai vậy? Mẹ có biết không?”
Nhân lúc đám sai dịch đang cầm danh sách kiểm tra nhân số, tập hợp toàn bộ phạm nhân bị lưu đày lần này, Tô Họa không nhịn được mà tò mò hỏi.
Tuổi còn nhỏ mà đã bị đối xử đặc biệt như vậy, đủ thấy thực lực của hai người này không hề thấp, hơn nữa chắc chắn là có xuất thân từ gia đình võ tướng.
Chưa kịp để Thẩm Kiều Kiều trả lời, Tô Tự Phồn đứng phía trước đã quay đầu lại, nhỏ giọng nói: “Hai người đó đều là tiểu công gia. Đứng cạnh người phụ nữ mang thai và bé gái là Tần Túc tiểu công gia của nhà An Quốc công, người còn lại là Tề Lâm tiểu công gia của nhà Định Quốc công.”
“Tần Túc? Tề Lâm?” Tô Họa nghe vậy thì sững người.
Không ngờ lại là con trai của hai vị quốc công đã lập được vô số chiến công hiển hách cho Hoàng đế chó má. Không ngờ tình trạng của bọn họ còn thê thảm hơn cả nàng.
Đúng lúc này, cậu nhóc Tô Ngọc, người chỉ cao ngang ngực Tô Họa, bỗng nhiên buột miệng hỏi một câu: “Ngũ tỷ, có phải tỷ thấy bọn họ bị xích sắt xuyên người trông rất đáng thương không?”
Tô Họa gật đầu, trong lòng thầm nghĩ, đâu chỉ là đáng thương. Cha của hai người họ đã bị Hoàng đế chó má hạ chỉ lột da nhồi rơm, phải gọi là thê thảm mới đúng.
Lột da nhồi rơm là một hình phạt tàn nhẫn đến mất nhân tính.
Phần da của người đó sẽ bị lột ra một cách hoàn chỉnh để làm thành một cái túi, rồi nhồi rơm vào bên trong, sau đó treo lên cao cho mọi người nhìn thấy.
Cha của hai thiếu niên ấy đã phải đổ máu, phải liều mạng để giành được giang sơn cho Hoàng đế chó má, cuối cùng lại rơi vào kết cục như vậy.
E là trong lòng hai người họ lúc này đã hận đến mức chỉ muốn rút gân, ăn thịt Hoàng đế chó má cho hả giận.
Ba ngày trước, thật ra Tô Họa cũng từng cân nhắc xem có nên âm thầm báo tin cho họ biết hay không. Nhưng từ xưa đến nay, vua muốn thần chết, thần không thể không chết.
Hai vị quốc công đã chết, nhưng hai nhà bị lưu đày tới vùng đất hoang ở biên giới phía nam. Đợi ba tháng nữa tận thế ập đến, đối với hai nhà ấy mà nói, chưa chắc đã hoàn toàn là đường cùng.