Bình thường khi rảnh rỗi, Tóc Vàng thích nhất là dẫn theo mấy tên đàn em đi loanh quanh mấy con phố gần đây, thu phí bảo kê, ăn chực uống chùa, trộm gà bắt chó làm không ít, nhưng kẻ dám tìm hắn gây phiền phức thì hôm nay hắn mới gặp lần đầu.
Cũng chẳng biết đám người kia có phải nhận được tin tức gì không mà đột nhiên lao ra từ trong hẻm, chẳng nói chẳng rằng, vung ống thép lên là đánh tới tấp.
Nếu không phải Tóc Vàng bị đánh cho trở tay không kịp, chắc chắn hôm nay bọn họ sẽ không thê thảm đến thế này.
Tuy nhiên, phải công nhận là thân thủ của bà chị mặt lạnh này thực sự rất khá. Nếu cô ấy cũng lăn lộn trong giới xã hội đen, hắn thật sự muốn dẫn theo mấy tên đàn em không nên thân của mình đi theo cô ấy.
Bùi Tư Dao nhìn Tóc Vàng từ đầu đến chân một lượt, ánh mắt dừng lại ở cổ tay hắn hai giây: “Muốn báo đáp tôi sao?”
Tóc Vàng gật đầu ngay tắp lự mà không cần suy nghĩ: “Muốn.”
Ánh mắt trong veo mà ngu ngốc ấy chắc chắn không phải là giả vờ.
Bùi Tư Dao hất cằm về phía chiếc đồng hồ của Tóc Vàng: “Được, đưa đồng hồ của cậu cho tôi, coi như là quà cảm ơn cho chuyện hôm nay.”
“Đồng hồ?” Tóc Vàng cúi đầu, tay phải đặt lên cổ tay trái, lúc này mới nhớ ra hồi chiều chú Lý có tặng cho hắn một chiếc đồng hồ xanh lè.
Màu xanh này và mái tóc vàng của hắn cực kỳ lệch tông, vốn dĩ hắn không muốn lấy, nhưng bố hắn chẳng nói chẳng rằng cứ đeo thẳng vào tay hắn. Sau đó Tóc Đỏ vội vàng đến đón, hắn quên béng mất chuyện này, cứ thế mơ mơ hồ hồ đeo đồng hồ đi ra ngoài.
“Cô muốn cái đồng hồ này à?” Tóc Vàng giơ tay lên, mặt đồng hồ màu xanh lục phản chiếu ánh sáng u ám dưới ánh đèn đường.
“Cái đồng hồ này xanh lè xanh lẹt, xấu chết đi được. Nếu cô thích thì tôi tặng cô đấy, cho cô này, đỡ lấy.”
Bùi Tư Dao không hề di chuyển, chỉ khẽ nâng tay lên bắt lấy chiếc đồng hồ vừa ném tới. Đúng là Rolex Submariner (Lục Thủy Quỷ) rồi, xung quanh mặt đồng hồ có nạm kim cương, xem ra còn là hàng đặt làm riêng.
Đây chắc chắn là cậu con trai út chưa trải sự đời của ông trùm xã hội đen nào đó trốn ra ngoài trải nghiệm cuộc sống rồi.
Bùi Tư Dao chẳng khách sáo với Tóc Vàng, trực tiếp đeo chiếc Rolex lên cổ tay. Tùy tiện tìm một cửa hàng đồ hiệu cũ thanh lý chiếc đồng hồ này cũng được mười mấy vạn tệ, không lấy thì phí.
Tóc Đỏ, Tóc Trắng và Tóc Xanh đưa mắt nhìn nhau, chiếc đồng hồ kia nhìn qua là biết không rẻ, sao đại ca nói tặng là tặng luôn thế.
“Này! Đừng đi vội, cô còn chưa nói tôi phải gửi quà cảm ơn đến đâu mà?”
Tóc Vàng thấy cô đã lên xe, vẫn chưa từ bỏ ý định, bèn tiến lên gõ vào cửa kính.
Bùi Tư Dao khởi động xe, hạ cửa kính xuống, nhìn ánh mắt kiên quyết của Tóc Vàng, cô khẽ nhếch mép: “Chỉ là chuyện nhỏ thôi, chiếc đồng hồ này là đủ rồi.”
Nói xong, cô đạp chân ga, chiếc xe lao vút đi như bay.
Tóc Vàng đang dựa nửa người vào thân xe, bị chiếc xe lao đi làm cho lảo đảo, đứng không vững nên suýt chút nữa ngã nhào xuống đất.
“Không đúng, vừa nãy chúng ta đâu có nói như thế, dừng lại.”
Tóc Vàng đuổi theo hai bước, Tóc Đỏ đi theo sau vớ lấy cây gậy, thấy không đuổi kịp người nên dùng hết sức ném cây gậy về phía đuôi xe.
“Đại ca, người phụ nữ này kỳ lạ thật đấy.”
Trên con phố này người đi dạo vốn đã không nhiều, lại vì mấy người Tóc Vàng xảy ra tranh chấp với người khác nên mọi người đã bỏ đi gần hết, trên đường giờ đây vắng tanh vắng ngắt.
Bùi Tư Dao không hề giảm tốc độ, chiếc xe đã chạy được vài trăm mét, cây gậy kia đến khói xe còn chẳng chạm tới được chứ đừng nói là thân xe.
“Chúng ta có cần báo cho chú Lý không, để chú Lý...”
“Bốp ... ” Tóc Đỏ bị ăn một cái tát vào sau gáy.