Ánh đèn đường vàng vọt kéo dài bóng của mấy người đứng cạnh xe.
Bên xe có người!
Ánh mắt Bùi Tư Dao ngưng lại, cô nghe thấy tiếng gầm gừ cảnh cáo của Nguyên Bảo. Những người vừa nãy còn đi dạo trên phố, giờ khắc này dường như đã biến mất ngay tại chỗ.
Nguyên Bảo bị buộc dây, nếu thực sự gặp chuyện gì thì nó ngay cả phản kháng cũng không làm được.
Bùi Tư Dao nhẹ nhàng bước đi, đặt cái thùng trong tay xuống, dựa vào những chiếc xe đang đỗ bên đường, cẩn thận tiến lại gần phía đó.
Bên cạnh chiếc xe van, mấy gã đàn ông nhuộm tóc ngũ sắc, kẻ cầm gậy, kẻ cầm ống thép, người mặc áo thun ba lỗ, người ở trần, đang đánh nhau tay đôi với một nhóm người khác.
Còn chưa tới nửa đêm mà đám người này gan to thật đấy, hay là an ninh của con phố này vốn kém như vậy.
Đánh nhau công khai trên phố thế này mà cũng không ai báo cảnh sát, có vẻ không sợ hãi gì cả, xem ra sau lưng có người chống lưng.
Nguyên Bảo cong lưng, nhe răng nanh, cắn chặt lấy cây gậy đang vung tới trước mặt.
Tên đầu vuốt keo giật giật cây gậy bị Nguyên Bảo cắn chặt nhưng không được. Nụ cười trên mặt hắn càng đậm hơn: "Ây chà, con chó này thú vị đấy. Ngoan nhé, đợi tao xử xong thằng tóc vàng kia sẽ mang mày về chơi."
Không rút được gậy ra, tên đầu vuốt keo dứt khoát buông tay, đón lấy ống thép đàn em đưa tới rồi lại lao vào cuộc chiến.
Mấy người kia không biết có phải đánh nhau quá tập trung hay không mà Bùi Tư Dao đi tới cạnh xe van họ cũng không phát hiện ra.
Bùi Tư Dao đưa tay cởi dây xích cho Nguyên Bảo. Cô vốn chẳng muốn lo chuyện bao đồng này, muốn trách thì trách tên kia không nên đánh chủ ý lên người Nguyên Bảo.
Nguyên Bảo được tự do, dẫn đầu lao lên trước, cắn xé chân của gã vừa rồi.
Nguyên Bảo đã tham chiến rồi thì Bùi Tư Dao đâu có lý do gì không xông lên. Cô xoay xoay cổ tay, túm lấy tóc của kẻ đang bị cắn, dùng sức bẻ ngược đầu hắn ra sau: "Chó của tôi chơi vui không?"
"Không, không vui... Á!"
Tên đầu vuốt keo nói được một nửa thì đầu bị chặt mạnh một cái, mắt trợn ngược, thân thể mềm nhũn trượt xuống đất.
Tên tóc vàng nhìn người giúp đỡ đột nhiên xuất hiện, vung gậy đánh ngã kẻ trước mặt, quay đầu hỏi tên tóc đỏ bên cạnh: "Này này này... Bà chị này là do tụi mày gọi tới à?"
Tóc đỏ, tóc trắng, tóc xanh đồng loạt lắc đầu: "Không có mà..."
Tóc vàng, tóc đỏ, tóc trắng, tóc xanh đồng thời quay đầu, nhìn chằm chằm về phía Bùi Tư Dao. Cảnh tượng đó, đẹp đến mức không dám nhìn thẳng.
Mấy tên tóc tai đủ màu này mặt mũi trông còn rất non nớt. Bùi Tư Dao không nói nhảm, cùng Nguyên Bảo dạy dỗ mấy kẻ đang dựa vào xe một trận, đánh cho bọn chúng phải ngồi xổm ôm đầu gọi đại tỷ.
Tên tóc vàng là con trai độc nhất của lão đại bang Thanh Long, từ nhỏ đến lớn đều được đàn em của bố nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa, đích thực là một hỗn thế ma vương, người dưới trướng ai gặp cậu ta mà không run rẩy.
Cậu ta thế mà lại cần một người phụ nữ cứu giúp, chuyện này cũng quá mất mặt rồi.
Tên tóc vàng ôm lấy bên má trái sưng vù, đáy mắt ngấn lệ: "Hu hu hu... Đại Long, mang dao phay của tao tới đây, tao còn đánh được..."
Diêu Đại Long: Đánh cái rắm ấy, đám người kia bị người phụ nữ đó đánh gục hết rồi.
Bùi Tư Dao không rảnh thay bố mẹ mấy người này dạy dỗ con cái, cô bảo Nguyên Bảo lên xe trước, còn mình đi chuyển cái thùng cuối cùng vào cốp xe.
Thấy Bùi Tư Dao định đi, tên tóc vàng run rẩy bước tới: "Cô, chính là cô, không được đi."
Bùi Tư Dao đặt tay trái lên cửa xe, ngoảnh lại nhìn. Chỉ một ánh mắt lạnh lẽo đầy sát khí đã khiến hai chân tên tóc vàng run lẩy bẩy.
“Cô, cô hôm nay đã cứu tôi, tôi, Lôi Minh không thể nhận ân huệ của cô không công được. Cô, cô cho tôi một địa chỉ đi, tôi sẽ bảo người mang quà cảm ơn hôm nay tới đó.”