Thanh đao trong tay Bùi Tư Dao như có linh tính, xoay chuyển múa lượn điêu luyện.
Người đàn ông gầy gò còn chưa kịp nhìn rõ thì thanh đao chưa mở lưỡi kia đã kề ngay trên cổ ông ta.
"Cô, cô..."
Người đàn ông gầy gò kích động đến mức không nói nên lời, ông ta định đứng dậy nhưng lại bị thanh đao ép phải ngồi xuống.
"Bây giờ bác còn cảm thấy không hợp nữa không?"
"Bình thường, miễn cưỡng đạt yêu cầu."
Trong mắt người đàn ông gầy gò không hề có chút sợ hãi nào, thay vào đó chỉ có sự tán thưởng và hài lòng. Chỉ có người như vậy mới xứng đáng sở hữu đao của ông ta.
Người đàn ông gầy gò dùng ngón tay đẩy thanh đao ra, cúi người ấn một công tắc dưới gầm bàn. Chiếc bàn gỗ tách ra từ giữa, một chiếc hộp gỗ từ từ trồi lên ở chính giữa: "Người trẻ tuổi, cô thử xem cái này đi."
Chiếc hộp mở ra, một thanh Đường đao với thân đao được trang trí vòng tròn hình rồng phượng xuất hiện ngay trước mắt Bùi Tư Dao.
"Thanh đao này là bảo vật gia truyền của nhà họ Hoắc chúng tôi. Chỉ cần cô cầm được nó lên thì thanh đao này sẽ thuộc về cô."
Thanh đao này dài khoảng một mét hai, đi kèm với vỏ đao màu bạc. Bùi Tư Dao không hề khách sáo, cô đưa tay nắm lấy vỏ đao rồi dùng sức nhấc lên. Thanh Đường đao bị cô cầm lên một cách dễ dàng. Dưới ánh mắt kinh ngạc tột độ của người đàn ông gầy gò, Bùi Tư Dao vung thanh Đường đao lên ướm thử.
"Không thể nào, chuyện này chắc chắn là không thể nào! Một cô gái nhỏ như cô sao có thể cầm nổi thanh đao này chứ?"
Người đàn ông gầy gò lắc đầu, trong lòng không ngừng phủ nhận suy đoán của mình. Thanh đao này không phải là đao bình thường, nếu không phải người được chọn thì chắc chắn không thể cầm lên được. Ban đầu ông ta chỉ định làm giảm bớt nhuệ khí của người trẻ tuổi này, không ngờ lại thành ra "trộm gà không được còn mất nắm gạo".
Thanh đao này dường như hiểu được tâm ý của cô, cầm rất thuận tay. Bùi Tư Dao ngắm nghía trái phải, trong lòng vui sướng không kể xiết.
Đường đao chém sắt như chém bùn, cô tin chắc rằng khi dùng để chặt đầu người thì cũng sẽ thuận tay như vậy.
"Thanh đao này không tệ, bao nhiêu tiền? Tôi lấy."
"Không lấy tiền. Tôi họ Hoắc, mọi người đều gọi tôi là lão Hoắc. Nhà chúng tôi đời đời kinh doanh tiệm rèn, nếu cô đã cầm được nó lên thì thanh đao này thuộc về cô, coi như chúng ta kết một mối thiện duyên."
Người nhà họ Hoắc đời đời kiếp kiếp canh giữ thanh đao này, đến nay vẫn chưa có ai cầm lên được. Bản thân ông ta từng lén có ý định dỡ hộp gỗ ra để xem có phải thanh đao bị dính chặt vào đáy hộp hay không mà mình lại không tài nào nhấc lên nổi.
Trong cõi u minh tự có định số, giờ đây cô gái nhỏ này lại có thể cầm nó lên một cách dễ dàng, Hoắc Mãnh chắc chắn rằng cô không phải là một người bình thường.
Bùi Tư Dao thu đao vào vỏ, ánh mắt sắc bén nhìn về phía Hoắc Mãnh: "Trên đời này không có bữa trưa nào miễn phí cả. Có yêu cầu gì bác cứ việc nói, chỉ cần là việc tôi có thể làm được, tôi chắc chắn sẽ không chối từ."
Mười lăm phút sau, Bùi Tư Dao ôm chiếc hộp gỗ rời khỏi tiệm rèn.
Hoắc Mãnh nhìn theo bóng người đi xa rồi mới quay trở lại vị trí của mình, đặt thanh đao đang rèn dở vào trong lò lửa. Một người trẻ tuổi mà còn có khí phách hơn cả mình, thời gian dành cho ông ta không còn nhiều nữa, ông ta bắt buộc phải nỗ lực hơn mới được.
Bùi Tư Dao mua vài ly trà sữa ở ven đường, cô tự uống một ly, những ly còn lại cùng với thanh Đường đao đều được cất vào trong không gian.
Cô đã hẹn với người ở chợ đầu mối giao hàng đông lạnh vào lúc năm giờ chiều, còn trái cây và thịt tươi thì sáng mai mới giao đến kho để đảm bảo độ tươi ngon của thực phẩm.
Lúc này vẫn còn cách năm giờ chiều một tiếng rưỡi nữa.