Tận Thế Đến Rồi, Ai Cần Nghe Các Người Lải Nhải

Chương 13

Trước Sau

break

Người đàn ông gầy gò dùng sức giáng búa xuống, nâng lên rồi lại đập tiếp, không thèm suy nghĩ mà đáp lại hai chữ: "Không bán."

Chẳng đợi ông ta kịp từ chối, Bùi Tư Dao rút điện thoại ra, bật máy ảnh, ngay khi người đàn ông giơ búa lên lần nữa, cô liền ấn nút chụp.

"Tách", tiếng chụp ảnh vang lên giòn giã, chiếc búa của người đàn ông gầy gò khựng lại giữa không trung, ông ta ngơ ngác ngẩng đầu nhìn cô.

Bùi Tư Dao nhếch mép, nở một nụ cười giả tạo: "Ngại quá, tôi quên tắt tiếng, bác cứ tiếp tục đi."

Chụp xong, Bùi Tư Dao nhét điện thoại vào túi, giả vờ định rời đi.

"Đại Ngưu, giữ cô ta lại."

Quả nhiên không ngoài dự đoán, cô bị người ta chặn lại.

Bùi Tư Dao cố nén nụ cười trên môi, cô thẳng lưng, chuyện này đúng là hợp ý cô.

Người đàn ông gầy gò đặt mạnh chiếc búa xuống đất, dùng khăn lau khô mồ hôi trên mặt.

Người tên Đại Ngưu mà ông ta gọi chính là gã đàn ông to lớn mà Bùi Tư Dao hỏi lúc đầu, gã đầy những thớ thịt cuồn cuộn, cánh tay to bằng cả đùi của Bùi Tư Dao.

Đại Ngưu đứng chắn ngang trước mặt Bùi Tư Dao: "Cô gái nhỏ, tôi không quan tâm cô có mục đích gì, nhưng tốt nhất là cô nên biết điều xóa tấm ảnh đó đi, nếu không thì đừng trách tôi không khách sáo với một cô gái như cô."

Dứt lời, tiếng rèn sắt xung quanh lập tức im bặt, mấy người đàn ông to lớn đều nhao nhao nhìn về phía này.

Bùi Tư Dao đút hai tay vào túi, sẵn sàng lấy con dao găm được cửa hàng đồ dã ngoại tặng từ trong không gian ra bất cứ lúc nào. Cô nói với giọng điệu khinh thường: "Nói nghe hay nhỉ, làm như tôi xóa ảnh rồi thì các người sẽ tha cho tôi vậy. Một là bán dao, hai là để tôi đi."

Bùi Tư Dao đứng yên tại chỗ, hất cao cằm. Sau khi sống lại, cô vẫn chưa thử lại thân thủ của mình, vừa hay có cơ hội, cô không ngại để gã đàn ông to lớn này nếm thử thủ đoạn của mình.

"Rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt."

Đại Ngưu ném mạnh chiếc khăn trên cổ xuống đất, vung nắm đấm to như cái nồi đất đấm thẳng vào mặt Bùi Tư Dao.

"Muốn ăn đòn à."

Bùi Tư Dao cười khẩy một tiếng, thân mình lách nhẹ, né tránh hoàn hảo cú đấm của Đại Ngưu. Gã đàn ông này quả thực quá chậm chạp, sức lực có thừa nhưng độ linh hoạt lại không đủ, muốn chạm vào người cô thì chắc chắn phải luyện thêm vài năm nữa.

Vừa nhìn thấy bước di chuyển của Bùi Tư Dao, người đàn ông gầy gò đã biết cô gái nhỏ này không hề đơn giản, Đại Ngưu căn bản không phải là đối thủ của cô. Sợ làm bị thương người mình, ông ta giơ tay vẫy vẫy: "Đại Ngưu, thôi đi, cậu đi làm việc trước đi, phần còn lại cứ giao cho tôi xử lý."

Đại Ngưu hậm hực bất bình, không phải gã đánh không trúng mà là do cô gái nhỏ này quá gian xảo. Gã còn muốn biện giải cho mình vài câu: "Đại ca..."

Người đàn ông gầy gò gật đầu với gã, lúc này Đại Ngưu mới miễn cưỡng quay trở lại vị trí của mình để tiếp tục rèn sắt.

Người đàn ông gầy gò đứng thẳng dậy, dùng khăn thong thả lau mồ hôi trên tay: "Cô gái nhỏ, không biết cô có hứng thú vào trong nói chuyện không?"

Bùi Tư Dao chưa kịp luyện tay chân nên vẫn cảm thấy hơi khó chịu. Nhìn thấy người đàn ông gầy gò đi vào trong, cô cầm lấy thanh Đường đao mà ông ta đang rèn dở, nhúng phần sắt nung đỏ vào trong nước. Tiếng "xèo" lập tức vang lên, cô đợi cho thanh Đường đao nguội hẳn.

Bùi Tư Dao ước lượng trọng lượng, ngắm nghía trái phải một hồi rồi cầm đao đi vào phòng trong.

Không uổng công cô tốn nhiều thời gian như vậy, thanh đao này quả thực là một thanh đao tốt.

"Cô gái nhỏ, thanh đao tôi rèn này không hợp với cô đâu."

Trên tường căn phòng nhỏ có treo vài thanh đao, trong đó có một thanh chính là Đường đao, thứ được mệnh danh là vua của các loại vũ khí lạnh.

"Chưa thử thì làm sao biết là không hợp?"

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc