Tái Sinh, Ta Mang Theo Hệ Thống Đa Chiều

Chương 66: Bạch Tiểu Tịnh là thiên kim giả

Trước Sau

break

Trong lúc cả nhà đang dùng bữa, Tô Lâm Sơn chợt nói:

“Thư Ý à, búa thì phụ thân biết, nhưng… cái gọi là đinh kia là vật gì?”

Ông ngập ngừng một chút rồi nói tiếp:

“Nếu con có thể tìm được mấy thứ dụng cụ đó, hay là tiện thể mua thêm cho phụ thân một cái cưa với cái đục. Làm giường, làm bàn cũng tiện hơn.”

Nói đến đây, ông bỗng im lặng. Nơi hoang sơn dã lĩnh thế này, biết đi đâu mà tìm những thứ đó? Trong lúc cả nhà đang lặng lẽ ăn cháo, Tô Thư Ý bỗng lên tiếng:

“Phụ thân, ngày mai con định dẫn vài người vào thành Dự Châu mua ít đồ dùng. Chúng ta không thể cứ mãi trông chờ vào nguồn nước được.”

Nguyên nhân thật ra rất đơn giản. Những người khác trong thôn đều đã cạn lương thực, còn gia đình họ lại không thể tùy tiện lấy thức ăn ra.

Trong không gian của cô có gạo và bột mì do Bạch Tiểu Tịnh gửi tới, nhưng nếu lấy ra lúc này, e rằng sẽ gây nghi ngờ. Vì vậy cô đành tính cách vào thành mua thêm đồ, tiện thể che mắt người khác.

Đúng lúc nghĩ đến Bạch Tiểu Tịnh, trong đầu cô vang lên liên tiếp những tiếng bíp bíp, là tin nhắn từ hệ thống truyền tới. Tô Thư Ý lập tức đặt bát xuống. Tinh Nhi và Nguyệt Nhi ngồi cạnh thấy vậy liền lo lắng.

“Tỷ tỷ… tỷ làm sao vậy?”

Tinh Nhi khẽ hỏi. Tô Thư Ý lập tức hoàn hồn.

“Tỷ ăn no rồi, vào trong nghỉ một lát. Các muội cứ ăn tiếp đi, lát nữa nhớ rửa bát.”

Nói xong cô liền đứng dậy đi vào trong hang.

Vừa nằm xuống, cô lập tức mở bảng trò chuyện. Tin nhắn của Bạch Tiểu Tịnh đã chất đầy. Sau khi đọc xong, Tô Thư Ý không khỏi sửng sốt. Hóa ra Bạch Tiểu Tịnh lại không phải con ruột của Bạch gia. Chỉ sau một đêm, thân phận bị bóc trần, Bạch gia lập tức đuổi cô ra khỏi nhà. Không những thế, còn ép cô gánh khoản nợ lên tới một trăm triệu nhân dân tệ. 

Tài sản trước kia đều bị tịch thu. Một thiên kim được nuông chiều từ nhỏ, chỉ trong một đêm đã trở thành kẻ không nhà không cửa. Ngay cả tiền thuê khách sạn cũng không có, ăn một bát mì ăn liền cũng trở thành xa xỉ.

Những người bạn từng thân thiết trước kia cũng lập tức trở mặt. Không những không giúp đỡ, còn nhân lúc cô sa cơ mà chế giễu, chèn ép. Trong lúc tuyệt vọng nhất, Bạch Tiểu Tịnh mới nhớ đến người bạn từ thế giới khác là Tô Thư Ý. Thế là cô bắt đầu gửi tin nhắn kể lể liên miên.

Trước kia Bạch Tiểu Tịnh chỉ cảm thấy việc trao đổi giữa hai thế giới rất thú vị. Nhưng sau khi chơi chán với bạn bè, cô cũng dần quên mất Tô Thư Ý. Giờ đây, tất cả những gì cô còn lại… chỉ có mối liên hệ này. Trong tin nhắn cuối cùng, cô dè dặt hỏi:

“Thư Ý… tôi có thể nhờ cô giúp chút được không? Trước kia tôi đã từng giúp cô… bây giờ tôi thật sự không còn đường nào khác.”

Tô Thư Ý đọc xong không khỏi khẽ thở dài. Cô nhanh chóng trả lời. Cô nói rằng trước đó đã gửi cho Bạch Tiểu Tịnh một ít vàng, bảo cô đem bán trước để giải quyết vấn đề ăn uống. Những chuyện khác có thể tính sau.

Bạch Tiểu Tịnh lập tức làm theo. Trước kia cô hoàn toàn không hiểu cách sử dụng hệ thống không gian đa chiều, nhưng sau khi được Tô Thư Ý chỉ dẫn, mọi thứ đều trở nên rõ ràng.

Sau khi giải quyết xong chuyện của Bạch Tiểu Tịnh, Tô Thư Ý nhìn ra ngoài. Trời đã tối hẳn. Cô kéo chăn lên định ngủ. Không ngờ vừa chợp mắt một lát đã bị tiếng ồn bên ngoài đánh thức.

“Lão tam! Phụ thân sức khỏe yếu, bên ngoài lại lạnh, hay là cho phụ mẫu quay lại hang của đệ nghỉ tạm đi!”

“Còn cả Đào nhi nữa, nó bị thương, máu vẫn chưa cầm.”

“Lão tam, đệ không thể trơ mắt nhìn nó chết được chứ?”

Giọng nói này vừa vang lên, Tô Thư Ý lập tức nhận ra là Tô Đại Tráng. Cô nhíu mày. Lại là hắn. Bao giờ chuyện này mới kết thúc?

Ngay sau đó, giọng của Tô lão gia yếu ớt vang lên.

“Lão tam… phụ thân già rồi… Chỉ mong trước khi chết… còn có thể nhìn thấy cả nhà đoàn tụ…”

Nghe giọng run rẩy ấy, ai không biết còn tưởng ông ta thật sự sắp chết. Tiếp theo là Tô lão thái. Bà đỡ chồng đứng dậy, giọng nói đầy vẻ hối hận.

“Lão tam à, chuyện trước kia là lỗi của mẫu thân. Trong lúc chạy nạn bỏ lại con… mẫu thân cũng bất đắc dĩ.”

“Nếu không làm vậy, cả nhà đều phải chết. Con hiểu cho nỗi khổ của mẫu thân được không?”

“Lý thị đã mất rồi. Sau này ba đứa con gái của con… cứ để mẫu thân chăm sóc. Có mẫu thân và hai tẩu tẩu ở đây, các cháu sẽ không bị ức hiếp.”

Ngay sau đó Tô đại tẩu cũng lên tiếng.

“Đúng vậy tam đệ. Thư Ý lanh lợi thông minh như vậy, tẩu tẩu vốn rất thương nó. Sau này chúng ta sẽ coi ba nha đầu ấy như con ruột.”

Tô nhị tẩu cũng vội vàng phụ họa.

“Tam đệ, ba đứa nhỏ tuổi cũng xấp xỉ nhau. Đệ cứ giao chúng cho chúng ta chăm sóc. Như vậy, đệ cũng có thể yên tâm lo việc bên ngoài.”

Bốn cô nương đứng phía sau cũng cúi đầu tỏ vẻ ngoan ngoãn. Chỉ có Tô Liên Đào, con gái lớn của Tô Đại Tráng, sắc mặt tái nhợt. Cánh tay bị băng vải, máu vẫn rỉ ra ngoài.

Tô Thư Ý lúc này đã bước ra nhưng trong bóng tối không ai phát hiện ra cô. Chỉ có Nguyệt Nhi đứng phía sau phụ thân cảm nhận được tỷ tỷ tới gần, khẽ nắm chặt tay cô.

Sau khi hai nàng dâu nói xong, Tô lão thái liền véo nhẹ tay Tô Tiểu Phi, ra hiệu cho nàng xin lỗi. Tô Tiểu Phi do dự một chút rồi nói:

“Tam ca… trước kia là muội sai. Sau này muội sẽ không bắt nạt Thư Ý nữa.”

Cả gia đình đều nhìn về phía Tô Lâm Sơn, chờ ông trả lời. Tô Lâm Sơn đứng trong bóng tối. Ông không nhìn rõ khuôn mặt từng người, nhưng điều đó không có nghĩa ông không nghe ra bản chất ích kỷ trong lời nói của họ. Một lúc sau ông chậm rãi nói:

“Xin lỗi cũng không thay đổi được gì. Cho dù các người có xin lỗi, vết thương của Thư Ý cũng không thể xóa bỏ.”

“Đã phân gia rồi, vậy thì cứ coi như không còn quan hệ. Chuông đồng vỡ rồi, dù có ghép lại cũng vẫn có vết nứt. Chỉ cần chạm nhẹ… cũng có thể vỡ thêm lần nữa.”

Ông dừng lại một chút rồi nói tiếp.

“Phụ thân nếu muốn ngủ trong hang, ta không phản đối. Nhưng chăn đệm phải tự mang tới. Ở đây không có đồ dư.”

Lời vừa dứt, người đầu tiên nổi giận chính là Tô Tiểu Phi.

“Tam ca! Nó chỉ là một nha đầu thôi, muội cũng đâu có giết nó! Bây giờ chẳng phải mọi người vẫn bình yên sao?”

“Huynh bây giờ giàu có rồi nên khinh thường chúng ta chứ gì?”

“Ai biết những thứ huynh có được từ đâu? Biết đâu là đồ ăn cắp!”

Tô lão thái nghe vậy tức đến muốn tát chết nàng ta. Vốn dĩ chuyện còn có thể từ từ thương lượng, ai ngờ nàng ta vừa mở miệng đã phá hỏng tất cả.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương