Sau khi nhận được số vật phẩm Bạch Tiểu Tịnh gửi tới, trong lòng Tô Thư Ý vô cùng cảm kích. Ban đầu cô còn định gửi bạc trả lại, nhưng Bạch Tiểu Tịnh nhất quyết từ chối. Vì vậy, sau khi nhận phần tâm ý này, cô liền bắt đầu thu xếp lại những thứ vừa nhận được.
Nhìn qua một lượt, Tô Thư Ý không khỏi bật cười. Bạch Tiểu Tịnh quả nhiên không chỉ là người sành ăn mà còn là người rất thích đọc tiểu thuyết. Chỉ riêng chiếc bật lửa nằm trong số đồ gửi tới cũng đủ khiến người ta hiểu ra.
Trong số vật phẩm ấy có: mười bao gạo mỗi bao năm mươi cân, mười bao bột mì mỗi bao năm mươi cân, hai thùng trứng lớn ước chừng gần trăm cân cùng với thịt lợn, thịt bò, thịt dê, thịt gà, thịt vịt và cá, mỗi loại đều hơn trăm cân.
Nhìn đống lương thực chất đầy, Tô Thư Ý lập tức nhanh tay sắp xếp lại, cất toàn bộ vào ngăn chứa lương thực trong không gian. Sau đó cô lấy ra hai lượng vàng từ kho nhỏ của mình, gửi lại cho Bạch Tiểu Tịnh. Hai lượng vàng tương đương hơn tám mươi gram. Cho dù tính theo giá vàng ở thế giới của Bạch Tiểu Tịnh, số tiền ấy cũng hơn bốn vạn tệ. Mua từng ấy vật tư thực ra vẫn còn dư.
Nhưng Tô Thư Ý cũng không quá so đo, bởi vì những thứ này, dù có bạc cũng chưa chắc mua được. Huống chi trong thời loạn lạc, lương thực mới là thứ quý giá nhất.
Sau khi gửi vàng đi, Bạch Tiểu Tịnh vẫn chưa hồi đáp, Tô Thư Ý cũng không có thời gian chờ. Cô vốn đang ngồi bên cạnh muội muội, sau khi sắp xếp xong liền đứng dậy.
“Tỷ tỷ, tỷ định đi đâu vậy?”
Nguyệt Nhi từ phía sau gọi lại.
Tô Thư Ý quay đầu nói:
“Tỷ ra ngoài nhặt ít củi. Lát nữa còn phải nấu cháo cho mọi người.”
Nguyệt Nhi đang thu xếp hành lý, nghe vậy liền quay lại.
“Tỷ tỷ, để muội đi cùng.”
Tô Thư Ý gật đầu, thêm một người cũng thêm một bó củi. Hai tỷ muội cùng nhau bước ra khỏi hang. Vừa ra tới cửa hang, họ liền gặp Tô Lâm Sơn đang chống gậy trở về. Thấy hai nữ nhi định vào rừng nhặt củi, ông không khỏi lo lắng, dặn đi dặn lại:
“Đừng đi quá xa.”
Hai tỷ muội vâng dạ rồi rời đi, không lâu sau, họ ôm một đống củi trở về. Tô Thư Ý nhóm lửa nấu cháo.
Cô lén lấy một ít dầu ăn mà Bạch Tiểu Tịnh gửi trong không gian, cho vào nồi cháo. Sau đó lại thêm chút muối và gia vị. Chẳng mấy chốc, mùi cháo thơm lan khắp hang. Tiếp đó cô lấy ra mấy quả trứng, đổ nước vào nồi đất, bắt đầu luộc. Một lúc sau, trước ánh mắt kinh ngạc của phụ thân cùng hai muội muội, cô nhanh tay nhét hai quả trứng vào tay mỗi người.
“Ăn nhanh đi. Nhớ đừng vứt vỏ trứng lung tung.”
Nói xong, cô giữ lại hai quả cho mình, số còn lại cô chia thành hai phần. Một phần để lại trong hang, một phần đựng vào nồi đất, chuẩn bị mang sang cho gia đình Tô Tiểu Phương.
Lúc này bên ngoài hang động vô cùng náo nhiệt. Thôn dân bận rộn người đi gánh nước, người chặt cây dựng lều, người nhóm lửa nấu nốt số lương thực còn lại.
Khi Tô Thư Ý mang cháo sang hang bên cạnh, cô thấy cả nhà họ Dương già trẻ lớn bé đều đang bận rộn dựng lều. Dương mẫu vừa nhìn thấy cô liền muốn tiến lại hỏi xem cô đang mang gì nhưng Dương phụ lập tức gọi bà lại. Bà chỉ đành đứng từ xa nhìn.
Tô Thư Ý vội vàng chạy vào hang. Một phần vì sợ bà ta hỏi han, một phần vì nồi cháo còn nóng.
“Cô cô! Mau lên! Nóng quá!”
Cô vừa chạy vừa gọi. Tô Tiểu Phương đang ngồi trong hang nghe vậy liền giật mình đứng dậy. Cả ba người trong hang đang ngồi quanh Dương Du Nhiên cũng đồng loạt đứng dậy.
Thấy Dương Đại Xuân đã đi lại khá nhanh nhẹn, vết thương ở chân dường như đã đỡ nhiều. Tô Thư Ý lè lưỡi cười:
“Cháo vừa nấu xong, còn hơi nóng.”
Dương Như Tuyết lập tức lấy túi nước ra.
“Thư Ý, rửa tay bằng nước lạnh đi.”
“Không cần đâu.”
Tô Thư Ý xua tay, sau đó lén lấy hai quả trứng trong tay áo, nhét vào tay Dương Như Tuyết.
“Cái này… ta không thể nhận.”
Dương Như Tuyết vừa định từ chối, Tô Thư Ý lập tức bịt miệng nàng.
“Đừng nói lớn. Ăn vụng đi.”
Cô còn liếc mắt ra phía cửa hang. Nếu để người bên ngoài nhìn thấy, e rằng lại sinh thêm rắc rối. Dương Như Tuyết hiểu ý, liền kéo cô ngồi xuống một góc. Hai thiếu nữ ghé đầu nói chuyện, người ngoài nhìn vào chỉ tưởng họ đang trò chuyện riêng của nữ nhân. Không ai phát hiện ra chuyện khác.
“Thư Ý, chân của Tô thúc thế nào rồi?”
“Còn vết thương của Tinh Nhi đã đỡ chưa?”
Dương Như Tuyết khẽ hỏi. Cánh tay nàng đã lành khá nhiều, con sốt cũng đã hạ, lại được ăn uống đầy đủ nên khí sắc tốt hơn hẳn.
Tô Thư Ý gật đầu.
“Đã khá hơn nhiều. Phụ thân muội chống gậy đã có thể đi lại vững vàng.”
“Vết thương của Tinh Nhi cũng bắt đầu đóng vảy.”
Nói tới đây, cô nhìn sang Dương Du Nhiên.
“Để muội đi xem vết thương của biểu ca.”
Cô tiến lại gần nhưng Dương Du Nhiên vừa tỉnh lại, thấy biểu muội định vén áo kiểm tra vết thương liền đỏ mặt ngượng ngùng, không chịu hợp tác. Tô Tiểu Phương thấy vậy liền bước tới, đặt nồi đất xuống, sau đó giúp con trai cởi áo.
“Thư Ý là biểu muội của con. Nó đến xem vết thương cho con, có gì phải ngại?”
Dương Du Nhiên đỏ mặt nằm sấp xuống, may mà lúc này không ai nhìn thấy biểu cảm của hắn. Tô Thư Ý nhân cơ hội lấy thuốc sát trùng trong không gian ra, cẩn thận rửa sạch vết thương, sau đó băng lại bằng gạc. Vết thương đã khá hơn nhiều, phần thịt hoại tử trước đó cũng đã bắt đầu khô lại. Nhưng nhìn vẫn khiến người ta không khỏi rùng mình.
Băng bó xong, Tô Thư Ý nói với cô cô:
“Cô cô giúp cháu thay nốt những vết thương khác nhé. Thuốc cháu để lại đây.”
Nói xong cô lấy ra một lọ thuốc nhỏ. Thực chất đó là thuốc Văn Tinh từng gửi cho cô, cô đã chia ra thành các lọ nhỏ để tiện dùng.
Tô Tiểu Phương gật đầu.
“Thằng bé này giờ lớn rồi. Còn biết ngại.”
“Có gì phải ngại với biểu muội mình chứ.”
Tô Thư Ý khẽ cười. Đối với cô thì chuyện này chẳng có gì cả. Nhân lúc đứng dậy, cô đặt hai quả trứng còn nóng lên ngực Dương Du Nhiên. Sau đó lại lén đưa thêm bốn quả trứng cho cô cô mình. Xong xuôi liền quay người rời đi.
Khi Tô Thư Ý trở về hang của mình, Nguyệt Nhi đã múc cháo ra bát, đang đợi cô. Cô vừa ngồi xuống vừa nói:
“Phụ thân. Khi nào rảnh người làm cho con một cái bàn được không?”
“Ăn thế này bất tiện quá, phải ngồi dưới đất.”
Tô Lâm Sơn nhìn cô, ánh mắt hiền hòa.
“Được. Ngày mai ta tìm người chặt gỗ.”
“Trước làm cho con một cái bàn, sau đó làm luôn cái giường. Nền đất ẩm, ngủ lâu không tốt.”
Nghe vậy, Tô Thư Ý lập tức sáng mắt.
“Phụ thân làm giường giỏi nhất, việc chặt củi cứ giao cho con. Ngày mai con sẽ tìm người giúp phụ thân chặt gỗ.”
“À đúng rồi… Còn búa với đinh nữa. Ngày mai con cũng sẽ mua về.”