“Thư Ý, cẩn thận!”
Vừa lúc hai người họ lao ra ngoài, Tô Tiểu Phương hét lên thất thanh. Thư Ý theo bản năng ngẩng đầu, trong mắt chỉ còn thấy một luồng sáng lạnh lẽo xé gió lao thẳng về phía mình.
Một thanh kiếm, khoảng cách gần đến mức cô gần như không kịp phản ứng. Cô sợ đến cứng người, đầu óc trống rỗng, chỉ biết đứng chết lặng tại chỗ nhìn lưỡi kiếm kia càng lúc càng gần. Bên tai cô là tiếng Cô cô mình gào lên đến xé lòng. Trong mắt cô phản chiếu ánh kiếm sáng loáng, lạnh ngắt như tử thần.
Tô Tiểu Phương điên cuồng vùng ra, muốn lao tới kéo cháu gái ra, nhưng hai tên cướp chặn trước mặt khiến bà không cách nào với tới được.
Trong khoảnh khắc đó, Thư Ý thật sự cho rằng mình chết chắc rồi. Cô vô thức nhắm chặt mắt lại, như thể làm vậy thì sẽ không cảm nhận được đau đớn. Nhưng cơn đau như tưởng tượng lại không ập tới. Thay vào đó là một tiếng “choang” vang lên chói tai, tiếp theo là tiếng tên râu rậm quát lớn, hốt hoảng ra lệnh cho thuộc hạ rút lui.
Cả người Thư Ý mềm nhũn. Khi Tô Tiểu Phương ôm chầm lấy cô, cô gần như ngã quỵ luôn vào lòng Cô cô.
“Thư Ý… Thư Ý, không sao rồi… không sao rồi. Đừng sợ, Cô cô ở đây…”
Giọng Tô Tiểu Phương run đến mức đứt quãng. Bà vừa ôm cháu vừa vỗ nhẹ lên lưng cô. Chỉ có điều lưng Thư Ý đã đầy vết bầm dập, mỗi cái vỗ đều đau thấu xương. Nhưng lúc này, cơn đau ấy chẳng đủ để khiến cô tỉnh táo hơn. Nỗi sợ hãi trong lòng vẫn còn nguyên như vừa bị đóng băng.
Cô ngẩng lên, đôi mắt vẫn còn đờ đẫn, nhìn theo tên râu rậm đang khập khiễng lùi lại. Rồi cô nhìn thấy người vừa chặn giúp mình một kiếm. Đó là thiếu niên khi nãy đang giao đấu với tên râu rậm.
Dưới ánh chiều tà, thân ảnh cậu ta đứng thẳng, vẻ ngoài thoát tục, thanh kiếm trong tay còn vương ánh lạnh. Cậu giơ tay ra hiệu cho thuộc hạ không được đuổi theo đám cướp đang tháo chạy. Sau đó mới quay người, từng bước tiến về phía cô.
Lúc này, trong mắt Thư Ý, cả thế giới dường như chỉ còn lại một mình cậu thiếu niên ấy. Cậu bước xuyên qua ánh hoàng hôn nhạt màu, gương mặt thanh lãnh, khí chất lạnh lùng đến mức khiến người khác không dám nhìn lâu.Cậu đi tới trước mặt cô, chắp tay theo đúng lễ nghi, dường như có nói gì đó.
Mãi đến khi Tô Tiểu Phương buông cô ra, quỳ xuống đất cảm tạ ân cứu mạng, Thư Ý mới hoàn hồn.
Biết rõ người này vừa đỡ thay mình một kiếm, cô cố nhịn đau đứng dậy, lục lọi ký ức về mấy bộ phim cổ trang đã xem, rồi vụng về chắp tay cúi người hành lễ.
“Đa tạ công tử đã cứu mạng. Ân tình này, tiểu nữ không biết lấy gì báo đáp.”
“Nếu sau này có cơ hội, nhất định sẽ báo đáp.”
Câu nói vừa dứt, chính Thư Ý cũng thấy nổi da gà. Tô Tiểu Phương đang quỳ dưới đất cũng ngẩng đầu nhìn cháu gái, ánh mắt khá kỳ quái.
Ở phía đối diện, sắc mặt Chu Minh Tiêu vẫn lạnh nhạt như cũ.
“Không cần. Các ngươi mau rời khỏi đây, tránh vướng vào rắc rối.”
Giọng anh ta ngắn gọn, dứt khoát, gần như không có chút nhiệt độ nào. Nói xong, anh ta quay người luôn, gọi thuộc hạ thu dọn tàn cuộc, rồi lập tức lên ngựa rời đi. Từ đầu tới cuối, anh ta thậm chí còn không nhìn lại Thư Ý thêm một lần nào nữa.
Được Cô cô đỡ lấy, Thư Ý khẽ lắc đầu, cảm thấy đầu óc mình vẫn còn lâng lâng. Một thoáng vừa rồi, cô thật sự có cảm giác như mình đang đứng trong một cảnh phim cổ trang. Cho đến khi thiếu niên ấy quay lưng, lên ngựa rồi phóng đi mất hút, cô mới thật sự tỉnh táo. Phim cổ trang gì chứ. Cô vẫn chỉ là một cô bé ở nông thôn thời cổ đại, vừa từ quỷ môn quan trở về mà thôi.
“Cô cô ơi, xe ngựa của chúng ta vẫn còn ở bên kia. Mau qua lấy xe rồi về nhà thôi.”
Cô không dám nghĩ thêm nữa, vội vàng kéo Cô cô mình sang chỗ chiếc xe ngựa. Những người dưới trướng của thiếu niên kia không làm khó hai người. Nghe nói chiếc xe là của họ, bọn họ cũng trả lại nguyên vẹn, để mặc hai cô cháu rời đi.
Trong khi đó, Chu Minh Tiêu kia đã cưỡi ngựa ra tới đầu làng. Người hộ vệ thân cận tên Chu Phong thúc ngựa theo sau, thấp giọng hỏi:
“Thiếu gia, nữ nhân vừa nãy có chút đáng ngờ. Có cần thuộc hạ âm thầm xử lý nàng không?”
Chu Minh Tiêu không quay đầu lại, chỉ hờ hững hỏi:
“Đáng ngờ ở đâu?”
Chu Phong đáp ngay:
“Cách cô ta hành lễ rất lạ, không giống lễ nghi của người Thiên Thịnh chúng ta. Hơn nữa, là một cô gái nhà nông mà cách nói năng của cô ta cũng rất kỳ quái.”
Chu Minh Tiêu trầm ngâm một lúc, rồi lắc đầu.
“Cứ để đó đã. Ngươi cho người âm thầm theo dõi quanh làng này. Ta muốn xem lão hồ ly Phùng Trọng Di còn định giở trò gì nữa.”
“Vâng, thiếu gia.”
Lúc này, Thư Ý hoàn toàn không biết mình vừa thoát khỏi lưỡi kiếm của Chu Phong một cách ngoạn mục. Cô cùng Cô cô vội vã đánh xe trở về nhà, thúc giục phụ thân và muội muội nhanh chóng thu dọn đồ đạc, quyết định rời đi ngay trong đêm.
Thư Ý còn chưa kịp ngồi nghỉ, cô cô đã kéo cô lại.
“Thư Ý, tay con vẫn còn chảy máu, để cô cô băng bó trước đã. Phần còn lại cứ để cô cô lo, không gấp!”
Thư Ý lúc này mới thấy cánh tay mình đau nhói. Cô gật đầu.
“Vâng, cô cô cứ từ từ dọn đồ đi. Cháu băng bó xong sẽ ra phụ.”
Nói rồi cô vào phòng, lén lấy thuốc cầm máu và sát trùng mà Văn Tinh gửi cho ra.
“Đại tỷ, để muội giúp tỷ…”
Nguyệt Nhi cũng vội vàng đi theo sau. Vết thương nằm ở cánh tay, một mình cô rất khó tự băng. Trong lúc Nguyệt Nhi giúp sát trùng và băng bó lại vết thương, Thư Ý âm thầm kinh ngạc. Thuốc của Văn Tinh đưa đúng là quá mạnh. Máu vừa chạm vào thuốc đã ngừng chảy rất nhanh, chỗ sưng đỏ cũng dịu xuống rõ rệt. Cô bảo muội muội quấn thêm một lớp vải sạch lên ngoài, rồi mới đứng dậy ra ngoài.
Lúc này, Tô Lâm Sơn cũng đang lặng lẽ thu dọn đồ đạc. Sau khi uống viên thuốc thứ hai, ông đã không cần dùng gậy nữa, chỉ là chân vẫn còn hơi tập tễnh. Sự áy náy trên mặt ông gần như không giấu nổi. Là đàn ông trong nhà, vậy mà lại không bảo vệ nổi người thân của mình. Cảm giác ấy khiến ông gần như không dám ngẩng đầu nhìn các con.
Cả nhà bận đến mức không kịp ăn tối. Đợi dọn dẹp xong xuôi thì trời đã tối hẳn. Trước khi đi, Thư Ý không quên cho con ngựa uống nước no nê.
Tô Tiểu Phương nhìn màn đêm ngoài sân, trong lòng hơi run.
“Trời tối thế này mà vẫn đi sao?”
Thư Ý gật đầu rất dứt khoát.
“Đi. Cho dù trời tối cũng phải đi. Chúng ta ngủ tạm trong trấn một đêm trước. Trong trấn bây giờ nhà trống rất nhiều, không lo không có chỗ trú.”
Nói xong, cô đặt xô nước sang một bên, cùng cô cô đỡ phụ thân lên xe. Nguyệt Nhi cũng được bế lên ngồi gọn phía trong. Sau đó, Thư Ý mới giải thích thêm:
“Những người ban ngày rõ ràng đang đánh nhau vì chuyện gì đó, có thể có liên quan đến làng mình, cũng có thể không. Nhưng có một điều chắc chắn rằng làng mình bây giờ không còn an toàn nữa. Nếu ở lại, không ai biết tối nay sẽ xảy ra chuyện gì.”
Cô còn nhớ rất rõ lời nhắc của thiếu niên kia: Mau rời khỏi đây. Bây giờ, trong lòng mọi người, Thư Ý đã trở thành chỗ dựa duy nhất. Cô bảo đi, không một ai phản đối.
Tô Tiểu Phương ngồi phía trước cầm dây cương, Thư Ý ngồi bên cạnh cô cô, Nguyệt Nhi nép sát vào phụ thân ở phía sau. Xe ngựa lặng lẽ rời khỏi làng trong đêm.
Đêm mùa hè nóng bức đến ngột ngạt. Không khí ban đêm không hề mát hơn, ngược lại còn đầy muỗi. Bốn phía tối om, chỉ có tiếng côn trùng rả rích xen lẫn tiếng chim đêm gọi nhau. Thỉnh thoảng, từ xa còn vọng lại tiếng kêu ré lên như tiếng chim săn mồi.
Nguyệt Nhi sợ đến mức bám chặt lấy cánh tay cha, gần như không dám thở mạnh. Thư Ý cũng sợ, nhưng cô không còn đường lui nào nữa. Từ đời trước đến đời này, cô vẫn luôn hiểu rõ một chuyện: Muốn sống sót, chỉ có thể dựa vào chính mình.
Từ nhỏ cô đã biết, trên đời này chẳng ai vô điều kiện đứng ra cứu mình ngoài bản thân mình. Vì thế, cô luôn ép mình phải thích nghi, phải chịu đựng, phải cắn răng vượt qua. Sinh tồn trong tuyệt cảnh… gần như đã trở thành bản năng của cô.