“Hai lượng bạc ư? Ha ha! Các ngươi nghĩ bọn ta là ăn mày chắc?”
Hai tên đứng gần đó lập tức lớn tiếng cười nhạo.
“Đúng đấy! Đó là phúc của ngươi khi nhị đương gia nhà ta để mắt tới. Đừng có không biết điều!”
Tên mắt híp đứng phía sau lại tỏ ra khá biết nói chuyện. Giữa tiếng cười hô hố của đám đàn ông thô lỗ, hắn lên giọng khuyên nhủ:
“Đúng vậy. Dù cô có nam nhân ở nhà thì sao chứ? Cũng chỉ là một tên nông dân nghèo. Bây giờ hạn hán khắp nơi, người chết đói đầy đồng, cô nghĩ hắn còn lo nổi sống chết của cô à?”
“Theo nhị đương gia của bọn ta mới là đường sống. Làm nhị phu nhân, ăn sung mặc sướng, chẳng tốt hơn sao?”
“Hừ!” Tô Tiểu Phương lập tức nhổ một bãi sang bên cạnh, tiện tay vơ mấy cọng rơm trên xe ném về phía tên mắt híp.
“Đồ vô liêm sỉ!”
Ngoài miệng chửi như vậy, nhưng tay bà lại âm thầm đẩy nhẹ Thư Ý, ra hiệu cho cô tranh thủ tìm cơ hội bỏ chạy. Người đàn ông râu rậm nghe thấy Tô Tiểu Phương chửi mình thì lập tức nổi giận.
“Con đàn bà thối mồm này không biết điều. Người đâu! Trói nó lại cho ta! Mang cả hai về.”
Rõ ràng bọn chúng còn có việc khác phải làm, không muốn dây dưa quá lâu ở đây. Mệnh lệnh vừa phát ra, đám cướp lập tức ồn ào lao tới.
Tô Tiểu Phương phản ứng rất nhanh, nhảy thẳng xuống xe. Thư Ý cũng vội vàng nhảy theo. Nhưng ngay giây sau, Tô Tiểu Phương đột ngột quay người, đẩy mạnh Thư Ý ngã ngược lên xe, đồng thời vỗ mạnh vào mông con ngựa.
Con ngựa giật mình, hí vang rồi kéo xe lao đi. Cùng lúc đó, Tô Tiểu Phương như phát điên, vừa hét vừa vơ rơm ném loạn xạ vào đám người đang áp sát. Mấy con ngựa của bọn cướp bị rơm bay vào mặt, đồng loạt giật mình. Con ngựa của tên râu rậm càng chồm hai chân trước lên, suýt hất hắn ngã khỏi lưng ngựa.
Tên đó tức điên, vung chân đạp mạnh vào eo Tô Tiểu Phương, khiến bà đau đến bật kêu thành tiếng, nhưng vẫn không chịu lùi.
Trên xe, Thư Ý bị xóc mạnh đến mức suýt văng xuống đất. Cô bám chặt lấy thành xe, nghe tiếng Cô cô mình bị đánh mà nước mắt trào ra. Cô biết rõ, nếu lúc này cô thật sự bỏ chạy, Cô cô gần như không có đường sống.
Nhưng nếu cả hai cùng bị bắt, biết đâu vẫn còn cơ hội xoay chuyển. Cô không thể bỏ mặc người Cô cô luôn đứng ra che chở cho mình. Một tay bám lấy thành xe, cô cố với tay sang chỗ dây cương. Ngay lúc sắp chạm được vào dây cương, tay cô trượt đi, cả người nghiêng mạnh suýt nữa bị hất khỏi xe.
Đúng lúc đó, phía trước đột nhiên có người chặn đầu ngựa. Chiếc xe thắng gấp. Thư Ý bị quăng cả người về phía trước, trước khi ngất đi chỉ kịp nghe một giọng đàn ông chửi ầm lên:
“Nữ nhân đáng chết! Tưởng thả con bé kia chạy được à? Nằm mơ!”
Khi Thư Ý tỉnh lại, thứ đầu tiên cô cảm nhận được là đau. Cả tay chân đều bị trói chặt, người co quắp trên nền đất lạnh.
Cô cố nén đau, mở mắt nhìn quanh. Ban đầu cô không nhận ra mình đang ở đâu. Mãi đến khi nhìn kỹ gian nhà, rồi liếc sang người đang bị trói nằm cạnh, cô mới hiểu ra.
Người nằm đó là Tô Tiểu Phương. Cô cô cô cũng bị trói cả tay lẫn chân. Thấy Thư Ý tỉnh lại, bà lập tức liếc sang, ra hiệu cho cô đừng lên tiếng.
Thư Ý hiểu ý, khẽ gật đầu. Hai người lặng lẽ nhích lại gần nhau. Tô Tiểu Phương cẩn thận xoay người, cố gỡ dây trói cho cháu gái, nhưng loay hoay mãi vẫn không được.
Thư Ý cắn răng, hạ giọng hỏi:
“Cô cô… đây là đâu?”
Tô Tiểu Phương ghé sát tai cô, thì thầm:
“Đây là sân nhà lão Tần trong làng mình.”
Hóa ra sau khi bắt được họ, bọn cướp không mang đi xa, mà thẳng tay đưa cả hai quay về làng. Cánh tay Thư Ý rát bỏng. Lúc này cô mới để ý trên tay mình có một vết rách dài, chắc là do ngã khỏi xe rồi bị vật gì đó cứa trúng. Máu đã khô bớt, nhưng hễ cử động là lại rịn ra.
Hai người bị trói quá chặt, đến mức ngón tay cũng khó nhúc nhích. Tô Tiểu Phương vừa cố cựa dây vừa nghiến răng:
“Bọn khốn này trói chặt quá… Cứ thế này thì không xong… Phụ thân con với Nguyệt Nhi mà không thấy mình về, chắc sẽ phát điên mất…”
Thư Ý không đáp. Cô đã lặng lẽ thả thần thức vào không gian. Trong đầu cô hiện lên rất nhanh: trước đây mình có mua dao làm bếp. Cô vội tìm trong đống đồ, quả nhiên thấy nó đang nằm cạnh bao gạo.
Không chần chừ, cô lập tức lấy dao ra. Lưỡi dao vừa xuất hiện trong tay, Tô Tiểu Phương cũng giật mình một cái. Nhưng bà đã biết bí mật của cháu gái, nên chỉ ngạc nhiên thoáng qua rồi lập tức bình tĩnh lại.
Bà cầm lấy con dao, cúi đầu cắt dây trói cho Thư Ý trước. Vừa được thả tự do, Thư Ý lập tức cởi trói lại cho Cô cô. Đúng lúc cả hai vừa đứng dậy được thì bên ngoài bỗng vang lên tiếng đánh nhau hỗn loạn. Cùng với đó là tiếng quát của tên râu rậm, ra lệnh cho thủ hạ rút lui.
Hai người còn chưa kịp thở thì cửa bật mở. Hai tên canh cửa xông vào, vừa thấy họ đã cởi trói liền nhào tới định lôi người ra ngoài. Nhưng giờ cả hai đều đã cầm sẵn dao làm bếp trong tay. Thay vì bỏ chạy, Tô Tiểu Phương cầm luôn chiếc ghế gãy ở góc phòng, nghiến răng quát:
“Thư Ý! Tìm cơ hội chạy đi! Cô cô cản chúng!”
Nói xong, bà nhịn cơn đau ở thắt lưng, cầm ghế đập thẳng vào đầu hai tên kia. Thư Ý sao có thể bỏ chạy một mình lần nữa. Dù cánh tay đang rỉ máu, cô vẫn siết chặt dao, chắn trước mặt Cô cô, từng bước lùi ra phía cửa.
Hai tên cướp kia rõ ràng không dám thật sự xông vào. Chúng kiêng dè không phải vì sợ dao làm bếp mà vì chúng biết rất rõ, nhị đương gia đã để mắt tới hai nữ nhân này. Nếu lỡ làm bị thương hay làm hỏng “hàng”, e rằng chúng mới là kẻ chết trước. Vì thế, đôi bên cứ giằng co như vậy cho đến khi Thư Ý kéo được Cô cô ra khỏi cửa.
Bên ngoài sân, khắp nơi đều là máu. Hiển nhiên bọn cướp kéo vào là để giết sạch người trong sân, ra tay không hề nương tình.
“Các ngươi đừng cản nữa! Nhân lúc còn loạn, mau bỏ chạy đi! Giữ mạng còn quan trọng hơn!”
Một tên mặt sẹo nghe vậy thì chỉ vào họ, lắc đầu cười khổ:
“Chạy? Bọn ta chạy kiểu gì? Hai người là nữ nhân mà nhị đương gia muốn. Để hai người chạy mất, bọn ta về cũng chỉ có đường chết!”
Nghe hắn nói vậy, Thư Ý quay đầu, nhìn về phía góc sân. Ở đó, tên râu rậm đang đánh nhau với một thiếu niên. Thiếu niên kia kiếm pháp cực nhanh, đánh đến mức tên râu rậm liên tiếp lùi về sau. Thư Ý lập tức chớp lấy cơ hội, nói tiếp:
“Các ngươi không thấy sao? Hắn sắp thua rồi. Nếu nhị đương gia của các ngươi chết, các ngươi còn liều vì hắn làm gì?”
“Đi theo chúng tôi, may ra còn có đường sống!”
Nhưng đúng lúc đó, tên râu rậm bị thiếu niên ép lùi mấy bước, vừa nghe rõ câu này thì lập tức đỏ ngầu cả mắt. Hắn quay đầu gào lên:
“Nếu ta không sống nổi, thì bọn chúng cũng đừng hòng sống!”
“Giết hai con đàn bà kia cho ta!”
Tiếng quát vừa dứt, hai tên trước mặt họ lập tức đổi sắc. Lần này chúng không còn do dự nữa, vung kiếm lao thẳng tới. Thư Ý kinh hãi, túm lấy Cô cô lao vội ra ngoài sân. Ở trong phòng thì bị dồn vào góc chết. Ở ngoài sân, dù nguy hiểm hơn nhưng ít nhất còn có một tia cơ hội.