Tạ Tinh Lan ghìm ngựa trước cổng phủ, rồi lại ngước nhìn tấm biển sơn son đã có vài phần lốm đốm bong tróc. Hắn trước nay vẫn không biết vì sao Tạ Chính Tắc lại chết. Nhưng Tạ Chính Tắc đã không còn nhiều năm như vậy, mà tấm biển do vua ban này vẫn chưa bị gỡ xuống. Quan lại trong triều ngoài nội khi nhìn thấy tấm biển do ngự bút đích thân đề tặng này, ít nhiều cũng phải kiêng dè vài phần. Nếu không thì mẹ góa con côi trong phủ này, sớm đã bị người ta ăn đến không còn mảnh xương.
Ném roi ngựa cho tùy tùng ra đón, Tạ Tinh Lan sải bước lên thềm đá. Nhưng còn chưa kịp bước vào cổng phủ, trên con đường dài lát đá xanh đã vang lên tiếng xe ngựa chạy tới. Tạ Tinh Lan dừng bước ngoảnh lại, đôi mày khẽ nhướng lên.
Tạ Vịnh thấy vậy, bèn lên tiếng: "Công tử, là Vân Dương Huyện chúa."
Lúc Tạ Chính Tắc còn tại thế, Tướng quân phủ vốn đã vắng vẻ đìu hiu. Mấy năm gần đây, lại càng hiếm có bậc quyền quý nào ghé thăm. Vậy mà lúc này, khi màn đêm sắp buông xuống, Tần Anh lại đi xe ngựa đến. Một cảm giác kỳ lạ chợt dâng lên trong lòng Tạ Tinh Lan.
Xe ngựa vừa dừng hẳn, Tần Anh đã thoăn thoắt nhảy xuống. Nàng nhanh nhẹn bước tới: "Tạ Kiên nói giờ này ngài mới về phủ, xem ra ta đến thật đúng lúc. Ngài đã đến Hồng Lư Tự rồi chứ?"
Tạ Tinh Lan gật đầu. Tần Anh nhướng mày: "Xem ra chẳng thu hoạch được gì."
Mặt Tạ Tinh Lan đen như đít nồi, nhìn thế nào cũng không giống có tiến triển gì. Nhưng điều khiến hắn bất ngờ là, Tần Anh lại nói tiếp: "Ta đã đoán được ngài đến Hồng Lư Tự sẽ chẳng được gì rồi."
Tạ Tinh Lan chau mày: "Hôm qua nàng đâu có nói vậy."
Ánh mắt Tần Anh hơi tối lại: "Ta cũng mới đoán ra được cách đây hai canh giờ thôi." Vừa nói, nàng vừa hất cằm về phía trong phủ: "Chúng ta định đứng ở cổng chính nói chuyện mãi sao?"
Tạ Tinh Lan lúc này mới lên tiếng: "Vào phủ thôi."
Tướng quân phủ này trước đây vốn là phủ của một vị Thân vương, nằm ngay dưới chân hoàng thành tại phường An Chính, chẳng hề thua kém phủ đệ của bất kỳ hoàng thân quốc thích nào. Sau đó được ngự ban cho Tạ Chính Tắc, đủ thấy Trinh Nguyên Đế khi xưa đã trọng dụng ông đến nhường nào. Thế nhưng, ngay khoảnh khắc Tần Anh bước qua cổng phủ, cảnh tượng đập vào mắt nàng lại chỉ toàn là vẻ tiêu điều xơ xác. So với nơi này, sự lạnh lẽo ở phủ Lâm Xuyên Hầu quả thật chẳng thấm vào đâu.
Mọi người đi dọc theo hành lang được thắp đèn lồng về phía tây. Nhưng có một điều kỳ lạ là, Tướng quân phủ dường như bị hành lang này chia làm hai nửa. Phía tây của hành lang còn lác đác vài ánh đèn, trong khi phía đông lại tối om không một chút ánh sáng. Lầu đài gác tía ẩn mình trong màn đêm, gió lạnh thổi qua, tựa như có bóng ma chập chờn.
Tần Anh khẽ nhíu mày. Người ngoài đồn rằng Tạ Tinh Lan đã chọc giận mẹ nuôi đến mức ngã bệnh liệt giường, nhưng xem ra tình hình lúc này không chỉ đơn giản là chọc giận đến ngã bệnh.
Nàng thu lại tâm tư, theo Tạ Tinh Lan vào một tiểu viện.
Trong viện này trồng đầy mai và trúc xanh, vào tiết này trông vô cùng tươi tốt um tùm, cuối cùng cũng thấy được chút hơi người. Khi vào đến gian chính, thì ra đây là thư phòng của Tạ Tinh Lan. Một tấm biển đề hai chữ "Hàm Chương" được treo cao trên sảnh. Và rồi, ở góc tây bắc của thư phòng, lại có một khám thờ Phật. Bên trong thờ một pho tượng Bồ Tát, khói đàn hương lượn lờ, thấm vào tận tâm can.
Tần Anh nhớ lại mùi hương trên người Tạ Tinh Lan lần trước, đến lúc này mới biết đó lại là mùi hương Phật. Và nàng lại càng không thể ngờ rằng, một người như Tạ Tinh Lan lại có thể thờ Phật ngay tại nơi quan trọng như thư phòng.
Nàng thu ánh mắt lại, ngồi xuống rồi đi thẳng vào vấn đề: "Hôm qua khi nghe nhắc đến Hồng Lư Tự, chúng ta đã nghi ngờ Phó Linh. Nhưng lúc đó, phản ứng đầu tiên của ta là phủ nhận, bởi vì Phó Linh hoàn toàn không có động cơ. Nhưng ngài còn nhớ lời khai của Ngô Thư Nguyệt không?"
Tạ Tinh Lan đứng sau thư án, đáp: "Nhớ."
"Nàng ta đã nghe rất rõ cuộc tranh cãi giữa Thôi Uyển và Tiết Minh tại buổi tiệc trên thuyền ở hồ Lăng Yên. Và cũng chỉ có lần đó, động tĩnh của Tiết Minh và Thôi Uyển là lớn nhất, khiến Ngô Thư Nguyệt chắc chắn hai người họ có tư tình. Những người khác tuy cũng phát hiện ra vài manh mối, nhưng đều không dám chắc. Hôm đó, ta đã nhờ Ngô Thư Nguyệt viết một danh sách, và phần lớn những người trong vụ án của Thôi Uyển đều đã tham dự buổi tiệc trên thuyền hôm đó."
Tạ Tinh Lan lập tức hỏi: "Phó Linh cũng đến sao?"
"Không, nàng ta không đến." Giọng Tần Anh trầm xuống. "Nhưng tỷ tỷ của nàng ta, Phó Trân, thì có đến."
Tạ Tinh Lan khẽ nhíu mày. Tần Anh nói tiếp: "Ban ngày ta và Ngô Thư Nguyệt đã đến hồ Lăng Yên, quay lại chiếc thuyền hoa năm xưa đãi tiệc. Ngô Thư Nguyệt nhớ lại, lúc đó sau khi vô tình thấy Thôi Uyển và Tiết Minh tranh cãi, nàng ta đã vội vã xuống lầu. Khi đến nơi đãi tiệc, lại có vài người không ở trong sảnh, và một trong số đó chính là Phó Trân. Ta phỏng đoán, hôm đó không chỉ mình nàng ta nghe thấy chuyện tư tình của hai người Thôi Tiết, mà Phó Trân có lẽ cũng đã nghe thấy."