Tạ Tinh Lan đi đến bên giường ngồi xuống, ôn tồn hỏi thăm ông cụ, bộ dạng đó làm gì còn chút ngông cuồng ngang ngược nào nữa?
Tần Anh vào cửa thì đứng lại, liếc nhìn lên trên giường liền nhận ra chân cẳng của ông cụ không tiện. Bên tay ông đặt hai quyển sách mở sẵn, Trình thị nhìn thấy bèn tiến lên cất sách đi: "Bệnh mắt của ngài càng ngày càng nặng, bảo ngài đừng xem nữa mà ngài cứ không nghe."
Trình Vân Thu cười: "Nếu không thể đọc sách, thì ta thật sự thành một kẻ vô dụng rồi."
Nói xong, ánh mắt ông cụ mơ hồ nhìn về phía Tạ Tinh Lan: "Con đến đúng lúc lắm, mấy hôm trước ta có viết một bài văn tế cho cha con, lát nữa con cầm đi đốt cho ông ấy."
Ông cụ nhìn lướt qua Tần Anh, nhưng vì nhìn không rõ nên tưởng Tần Anh là tùy tùng của Tạ Tinh Lan, thế là ông cụ lại nói: "Dạo này con có gây họa gì không? Cha con là học trò giỏi nhất của ta, mà con lại chẳng ra gì cả! Cũng tại dưỡng phụ của con làm hại con."
Tạ Tinh Lan bật cười: "Ngài yên tâm, bây giờ con làm việc chăm chỉ, ngoan lắm."
Tần Anh nghe vậy nhướng mày, rất không đồng tình. Trình thị cười khẽ: "Cha ơi, Tinh Lan có việc muốn hỏi cha đó."
Trình Vân Thu không dạy bảo nữa, Tạ Tinh Lan đi thẳng vào vấn đề: "Năm đó khi ngài làm việc ở Công bộ, có phải từng làm việc chung với danh tượng Hoàng Đình không?"
Trình Vân Thu hơi ngạc nhiên: "Sao lại hỏi chuyện này?"
"Vì một vụ án. Ngài còn nhớ hòn non bộ mà Hoàng Đình làm cho phủ Trung Viễn Bá, vốn nên được xây ở đâu không ạ?"
Trình Vân Thu chau mày: "Là hòn non bộ mà trong lòng núi toàn những đường nhỏ quanh co đó ư? Trên núi còn có một Ngọa Vân Đình nữa."
Tạ Tinh Lan thấy ông cụ nhớ rõ, vội đáp phải. Trình Vân Thu ngẫm nghĩ một lát: "Nếu ta nhớ không lầm, hòn non bộ đó đáng lẽ phải xây ở bên hồ Thái Dịch, phía sau Tứ Phương Quán. Nhưng thiết kế của Hoàng Đình quá phức tạp, diện tích chiếm đất cũng khá lớn nên vẫn chưa thành việc."
Trong lòng Tạ Tinh Lan khẽ động: "Tứ Phương Quán là nơi tiếp đón sứ thần ngoại bang, ban đầu có phải do Công bộ và Lễ bộ đảm nhận xây dựng không? Nếu bản vẽ của Hoàng Đình vẫn còn, thì có phải ở Lễ bộ không?"
Trình Vân Thu gật đầu: "Công bộ, Lễ bộ, và cả Hồng Lư Tự nữa. Còn bản vẽ ở đâu thì ta không chắc."
Trình Vân Thu tuy không nói chắc chắn, nhưng như vậy đã đủ rồi. Tạ Tinh Lan quay đầu nhìn Tần Anh, đôi mắt Tần Anh cũng sáng lên. Trình Vân Thu rõ ràng cũng lười quan tâm chuyện đời, bảo Trình thị: "Đi lấy văn tế đưa cho nó."
Trình thị cười đi lấy, một lát sau đi ra đưa cho Tạ Tinh Lan. Tạ Tinh Lan cảm ơn rồi cất vào lòng, trông nghiêm túc lại ngoan ngoãn. Mắt Trình Vân Thu nhìn không rõ nên cũng không có gì đáng hỏi, nói thêm vài câu rồi muốn đuổi người.
Tạ Tinh Lan cáo từ ra ngoài, Trình thị nói với Tần Anh: "Cha ta bị bệnh mắt rất nặng, tính tình cũng không tốt, đã khiến Huyện chúa chê cười rồi."
Tần Anh nghe vậy liền hỏi: "Là bệnh mắt gì vậy?"
"Cho đại phu xem rồi, cũng không nói là bệnh gì, chỉ là người già rồi nên mắt mờ đi nhiều thôi. Ngoài việc không cho ông cụ đọc sách cả ngày thì cũng không có cách nào khác."
Trong lòng Tần Anh khẽ động, đây chẳng phải là lão thị sao?
Nàng có vẻ đăm chiêu. Đợi ra khỏi cửa phủ, khí chất ngoan ngoãn trên người Tạ Tinh Lan lập tức lạnh đi: "Trình công trước đây làm ở Công bộ, chức quan đến Thị lang. Sau này khi đến Miên Châu giám sát việc xây đê thì bị thương ở chân, bèn cáo lão từ quan."
Tần Anh nói: "Trình lão đã chỉ rõ nơi chốn rồi, tiếp theo là xem ngài đó."
Tạ Tinh Lan gật đầu: "Lễ bộ và Hồng Lư Tự."
Nói như vậy, trong lòng Tạ Tinh Lan và Tần Anh đều "lộp bộp" một tiếng. Lên xe ngựa, Tần Anh ngập ngừng nói: "Nếu bản vẽ ở Hồng Lư Tự thì Phó Linh rất đáng nghi. Nhưng nàng ấy không có liên quan gì đến Thôi Uyển và Tiết Minh, cũng không có động cơ. Đêm Tiết Minh bị hại, sau khi nàng ấy về phủ vì sợ hãi, người hầu trong phủ còn phải chăm sóc đến nửa đêm."
Tạ Tinh Lan ngẫm nghĩ một lát: "Trước tiên tìm được bản vẽ rồi hãy kết luận." Nói đến đây, hắn nhớ lại lời Trình Vân Thu dặn, vén rèm xe dặn dò Tạ Kiên: "Lát nữa đi qua chợ Đông, mua ít đồ cúng mang về phủ."
Tạ Kiên ở ngoài đáp vâng. Một đoàn người men theo đường cũ trở về. Khi đi qua chợ Đông, Tạ Kiên thúc ngựa chạy nhanh đến cửa hàng đồ tang lễ ở gần đó. Trong khoang xe ngựa, Tần Anh kín đáo đánh giá Tạ Tinh Lan.