Ta Phá Án Số Một Kinh Thành

Chương 52:

Trước Sau

break

Sáng sớm hôm sau, Tần Anh vừa mới thức dậy đã nghe Thẩm Lạc đến báo, nói là Tạ Kiên đang đợi ở bên ngoài phủ.

Tần Anh nhất thời đau đầu, nàng không tin chỉ trong một đêm ngắn ngủi mà Tạ Kiên đã điều tra rõ ràng mọi chuyện rồi đợi sẵn sớm như vậy, không ngoài việc là do Tạ Tinh Lan đã dặn dò trước đó rồi. Nàng rửa mặt xong liền xông thẳng ra cổng phủ, từ xa nhìn thấy Tạ Kiên liền nói: "Xem ra chức Khâm sai của công tử nhà ngươi cũng sắp không giữ được rồi, mới sáng sớm ngươi đã đến đây theo dõi ta?"

Tạ Kiên nghe vậy liền cười, dường như cơn tức giận này của nàng rất thú vị.

Tần Anh cau mày khó hiểu, đợi đi thêm hai bước nữa, thân hình nàng đột nhiên khựng lại. Hèn chi Tạ Kiên cười đầy ẩn ý, lúc này nàng mới nhìn thấy bên cạnh Tạ Kiên còn có một chiếc xe ngựa, mà Tạ Tinh Lan mặc một thân thường phục màu đen thêu mây bạc, đang đứng thẳng như cây tùng cây bách giữa ánh bình minh.

Tạ Tinh Lan khẽ nheo mắt: "Cái gì không giữ được?"

Tần Anh ho nhẹ một tiếng, cố làm ra vẻ thản nhiên tiến lên đón: "Hôm nay là ngày thứ năm theo lệnh của Bệ hạ mà vụ án vẫn không có manh mối gì cả, ngài nói cái gì không giữ được? Ngài đã về thành, vậy chuyến đi này có tra được gì không?"

Tạ Tinh Lan nhướng cằm: "Lên xe hãy nói."

Tần Anh dừng bước: "Đi đâu?"

Tạ Tinh Lan nhìn nàng với vẻ tự tin: “Đi tìm những cựu thần Công bộ từng làm việc chung với Hoàng Đình năm đó."

Tần Anh vừa nghe liền hiểu Tạ Tinh Lan đã biết chuyện ngày hôm qua, nàng lập tức lệnh cho Thẩm Lạc điều khiển ngựa đi theo sau, còn mình thì nhanh nhẹn leo lên xe ngựa. Tạ Tinh Lan cũng theo sau chui vào, đợi bánh xe lăn bánh đều đặn, hắn mới thản nhiên lên tiếng.

"Đã tìm được người đánh xe bị Lâm thị đuổi đi bốn năm trước rồi. Năm đó sau khi họ ra khỏi thành liền cho người đánh xe trở về, đợi đến khi quay lại, người đánh xe này phát hiện bốn chiếc xe ngựa đều còn khá mới, hoàn toàn không giống như đã đi đường xa nửa năm. Sau đó hắn dò hỏi một trong những người đánh xe, hỏi họ rốt cuộc đã đi đâu, nhưng người đánh xe đó ấp úng không nói rõ, mãi cho đến khi hắn phát hiện trên người người này có một lá bùa bình an, mà lá bùa đó là của Tam Thánh Quan ở Khúc Châu."

Tần Anh nhíu mày: “Khúc Châu? Khúc Châu ở phía tây nam kinh thành, đi đến đó phải mất ba ngày đường, nhưng nếu đi cả ngày lẫn đêm thì hai ngày là có thể đến rồi. Tam Thanh Sơn lại ở phía đông, đường đi hoàn toàn khác với đường đi Khúc Châu. Tam Thánh Quan ở Khúc Châu ta cũng chưa từng nghe nói, nếu Lâm thị và Thôi Uyển đến Tam Thanh Sơn, sao lại đến một Tam Thánh Quan vô danh làm gì?"

Tạ Tinh Lan gật đầu: “Vì vậy, họ không đến Tam Thanh Sơn, mà là Khúc Châu."

Tần Anh không nhịn được ngồi thẳng người dậy: “Nếu là Khúc Châu, sao lại nửa năm không về? Nửa năm này họ ở Khúc Châu chữa bệnh sao?"

Tạ Tinh Lan nói: "Lâm thị có một số sản nghiệp ở Khúc Châu, tuy đã cách bốn năm, nhưng nếu họ thật sự ở lại Khúc Châu nửa năm thì không thể nào xóa sạch mọi dấu vết được. Ta đã sai người đến Khúc Châu điều tra, ba năm ngày nữa chắc chắn sẽ có hồi âm."

Lúc này Tần Anh mới yên tâm, vén rèm nhìn cảnh đường phố bên ngoài. Nàng thấy xe ngựa đi thẳng về phía đông thành, sau hai nén hương thì vào Hưng An phường, lại đi qua hai con phố dài rồi dừng lại trước một dinh thự có tấm biển ghi hai chữ "Trình phủ".

Tạ Tinh Lan nghiêng người ra ngoài: “Đến rồi."

Tần Anh hơi tò mò đây là nhà ai, hôm nay Tạ Tinh Lan không mặc quan phục, cũng không cho nàng đi xe ngựa của Hầu phủ, dường như sợ làm kinh động đến chủ nhà. Đợi nàng xuống xe ngựa, ngẩng đầu lên liền nhìn thấy một phụ nhân dịu dàng thanh tú mở cửa.

"Ta biết ngay là con đến mà."

Tạ Tinh Lan khẽ nhếch môi: “Trình di, hôm nay làm phiền rồi."

Trình thị cười nói: "Không phiền, không phiền, hôm nay tinh thần phụ thân tốt, con đến vừa hay có thể nói chuyện với ông cụ."

Trình thị vừa mới nói xong thì nhìn thấy Tần Anh đang đứng ở phía sau Tạ Tinh Lan, bà ấy hơi ngạc nhiên, dường như rất vui mừng: “Vị này là..."

"Đây là Vân Dương Huyện chúa, chúng ta có chút chuyện muốn hỏi Trình công."

Vẻ vui mừng trên mặt Trình thị hơi nhạt đi: “Ồ, Huyện chúa, mời mau vào trong."

Tần Anh theo Tạ Tinh Lan đi vào trong viện, còn những người khác đều ở lại bên ngoài. Cái viện này có tổng cộng hai gian, sạch sẽ trang nhã, hoa cỏ um tùm, dưới mái hiên treo hai chiếc lồng chim, bên trong có hai con chim sẻ đang hót líu lo.

Trình thị đi trước dẫn đường, không bao lâu liền đến noãn các ở dãy nhà phía tây: “Phụ thân, Tinh Lan đến thăm người đây."

Trên chiếc giường đặt sát cửa sổ trong noãn các, có một ông cụ râu tóc bạc trắng đang nằm. Nghe thấy tiếng động, ông cụ nheo mắt nhìn ra cửa, nhưng dường như mắt có tật, nên ông cụ nheo một lúc lâu cũng không nhìn rõ, chỉ mơ hồ nói: "Tinh Lan đến rồi à?"

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc