Khi rời khỏi Tiêu phủ thì đã gần đến giờ Dậu, Tần Anh nhìn mặt trời vàng rực đang lặn về phía Tây, đành phải đến phủ Trung Viễn Bá để thử vận may.
Lúc nàng đến Bá phủ thì trời đã nhá nhem tối, trên cửa chính treo cờ tang cao cao, cả tòa nhà toát lên vẻ bi thương, lạnh lẽo. Tần Anh tỏ ý muốn gặp Trung Viễn Bá, người hầu liền dẫn nàng thẳng đến chính viện. Vừa đến cổng viện, vài tiếng quát mắng đã khiến Tần Anh dừng bước.
"Mụ đàn bà ngu xuẩn này, bên ngoài đều đã đồn ầm lên rồi, bà còn muốn bịt tai trộm chuông đến bao giờ nữa hả? Tiết Minh đó làm ra chuyện như vậy, bà bảo ta làm sao nuốt trôi được cục tức này đây?"
"Bá gia không nuốt trôi được thì cứ đến Tiết gia mà gây sự đi. Đến lúc đó ta sẽ đập đầu chết trước linh cữu Uyển Nhi, để nó dưới cửu tuyền không phải cô đơn một mình, lại còn phải chịu những lời vu khống thế này..."
Thôi Tấn đứng ngoài cửa, Lâm thị với vẻ mặt bệnh tật đứng ở bên trong cửa, hai vợ chồng như tên đã lên dây, cãi nhau khiến cả đám người hầu trong viện im như ve sầu mùa đông. Gã sai vặt dẫn đường cũng không ngờ lại gặp phải cảnh này, vội vàng hô lên: "Bá gia, Vân Dương Huyện chúa đến rồi."
Thôi Tấn vội thu lại vẻ tức giận: "Sao Huyện chúa lại đến vào lúc này?"
Tần Anh liếc nhìn vào trong nhà một cái: "Ta đến là muốn hỏi Bá gia, hòn núi giả nơi Uyển Nhi xảy ra chuyện là do danh tượng Hoàng Đình làm ra, vậy Bá gia có biết, ban đầu hòn núi giả này định xây ở đâu không?"
Thôi Tấn mờ mịt: "Ngay từ đầu núi giả này đã xây trong phủ chúng ta, sao lại có chuyện xây ở nơi khác chứ?"
Tần Anh nghe vậy liền biết chuyến này đi toi công rồi, nàng lắc đầu: "Không sao, Bá gia không biết thì thôi vậy. Ngài vừa mới nói với phu nhân về Tiết Minh, đây là..."
Không nhắc đến chuyện này thì thôi, vừa nhắc đến Thôi Tấn liền nói: "Huyện chúa chắc cũng biết cả rồi nhỉ, bên ngoài đều đã đồn ầm lên, nói Uyển Nhi là do Tiết Minh hại chết, còn nói Tiết Minh lần này là sợ tội tự sát, thật là vô lý hết sức. Chẳng trách Tiết gia đó không dám cho người đến viếng, hóa ra là có tật giật mình! Ta muốn đến Tiết phủ đòi một lời giải thích, nhưng bà ấy lại không cho!"
Thôi Tấn tức đến râu ria dựng đứng, Lâm thị thấy Tần Anh đến thì cố nén giận không cãi nữa.
Tần Anh nói: "Tiết Minh không phải sợ tội tự sát, mà là bị người khác sát hại. Hơn nữa trên bức di thư đó còn có một số lời lẽ khác, nếu Bá gia không ngại thì đợi sau khi vụ án được điều tra rõ ràng rồi hãy đưa ra kết luận."
Thôi Tấn hừ lạnh một tiếng: "Ta biết, là nói Uyển Nhi và Tiết Minh có tư tình chứ gì. Chuyện này thật quá nực cười, làm sao có thể chứ? Uyển Nhi sớm đã đính hôn với Quận Vương phủ, sao có thể có tư tình với nam tử khác được chứ? Coi lễ giáo của Thôi gia ta là đồ bỏ đi sao? Ngược lại là Tiết gia bọn họ đấy, ngày nào cũng rao giảng nhân nghĩa đạo đức, lại sinh ra một tên hung thủ giết người như vậy!"
Thôi Tấn tức giận đùng đùng làm Tần Anh cũng khó mà khuyên can. Lúc này, Lâm thị ở trong nhà lảo đảo muốn ngã, khiến đám tỳ nữ và ma ma bên cạnh kinh hãi gọi "Phu nhân, phu nhân". Thôi Tấn thấy vậy cũng vội vàng vào nhà xem xét.
Nhìn thấy cảnh tượng này, Tần Anh an ủi Lâm thị vài câu rồi cáo từ.
Vừa ra khỏi cổng phủ, Tần Anh liền hỏi Tạ Kiên: "Những gì viết trên di thư sao lại có thể lan truyền ra ngoài được?"
Tạ Kiên ngơ ngác nói: "Hôm đó Tiết phủ kiểm soát tin tức rất tốt, sau đó cũng chỉ có Long Dực Vệ biết. Theo lý mà nói thì không nên lan truyền ra ngoài, không ngờ ngay cả Trung Viễn Bá cũng biết rồi."
Bóng đêm buông xuống, Tần Anh ngẩng đầu nhìn bầu trời đen như mực: "Nếu Thôi Tấn gây sự ầm ĩ, sự việc sẽ càng ngày càng phức tạp, không có lợi cho việc điều tra vụ án. Mà tiếng xấu hung thủ của Tiết Minh lan truyền ra ngoài, cũng chính là điều mà hung thủ thật sự muốn thấy."
Mí mắt Tạ Kiên giật giật: "Là hung thủ tung tin ra ngoài đúng không?"
Tần Anh gật đầu, lại dặn dò: "Hiện tại có hai việc. Thứ nhất, đi tìm hiểu xem những triều thần từng làm việc chung với Hoàng Đình khi xưa còn có ai ở lại kinh thành không. Thứ hai, đi điều tra nguồn gốc của những lời đồn đại trong dân gian."
Tạ Kiên đáp lời: "Vậy tiểu nhân xin đưa Huyện chúa về Hầu phủ trước."
Tần Anh không ngờ Tạ Kiên lại giám sát tận tâm tận lực đến vậy. Thấy hắn nhất quyết như thế, Tần Anh đành phải lên xe ngựa về nhà. Đến Hầu phủ, thấy nàng đã vào cổng lớn, Tạ Kiên mới dẫn người rời đi.
Tần Anh nhìn theo hướng hắn rời đi mà xuất thần, Bạch Uyên đứng bên cạnh nói: "Tạ Kiên không giống như đang giám sát chúng ta, mà giống như đến để bảo vệ ngài hơn." Vừa mới dứt lời, Bạch Uyên kinh hãi nói: "Chẳng lẽ Tạ Khâm sứ đó để ý đến xuất thân của ngài rồi sao?"
Lời này khiến Tần Anh dở khóc dở cười, nàng lắc đầu: "Dù hắn có để ý đến ngai vàng, cũng không thèm để ý đến xuất thân này của ta đâu."