Ta Phá Án Số Một Kinh Thành

Chương 49:

Trước Sau

break

Động tĩnh vừa rồi cách đó không xa nên người gác cổng Tiêu phủ đều nghe thấy hết. Lúc này, xe ngựa vừa dừng lại, Tiêu phu nhân cùng các công tử, tiểu thư Tiêu gia đều đã ra đón.

Tiêu phu nhân không nhắc gì đến chuyện tranh chấp ban nãy, chỉ thân mật nói: "Đêm qua Hầu phủ đã cho người đến báo tin, hôm nay lão gia nhà ta chưa tan sở, không ngờ Huyện chúa lại đích thân tới đây. Mời người vào tiền sảnh dùng trà."

Tiêu phu nhân hòa nhã dễ gần, Tiêu gia tiểu thư Tiêu Phức Lan cũng sinh ra với vẻ đẹp rạng rỡ, tú lệ. Trước đây giao tình giữa họ cũng chỉ ở mức bình thường, giờ phút này hai mẹ con đều niềm nở đón tiếp nàng rất đúng mực. Thế nhưng, vị đại công tử Tiêu gia đứng bên cạnh là Tiêu Hậu Bạch thì sắc mặt lại chẳng được tốt đẹp như vậy. Hắn nhìn Tần Anh với ánh mắt lạnh băng, cứ như thể giữa hắn và nàng có thù oán gì sâu nặng lắm.

Tần Anh nhận ra hắn, nhưng lục lại ký ức của nguyên chủ, nàng vẫn không nhớ nổi mình và hắn từng có xích mích gì. Sau khi an tọa tại tiền sảnh, Tần Anh tìm chủ đề mở lời: "Vừa rồi ở bên ngoài ta có gặp Định Bắc Hầu phu nhân và công tử, bọn họ đến đây làm gì vậy?"

Tiêu phu nhân lộ vẻ khó xử, nhưng Tiêu Phức Lan lại thẳng thắn nói toạc ra: "Định Bắc Hầu phủ để mắt đến nhà chúng ta, muốn kết thông gia, nhưng Tiêu gia chúng ta gia cảnh sa sút, đâu dám trèo cao với tới cửa hầu môn."

Tiêu phu nhân không vui, nhắc nhở: "Phức Lan..."

Tiêu Phức Lan hừ một tiếng: "Mẫu thân, có gì mà không dám nói chứ? Để mọi người biết Tiêu gia chúng ta biết thân biết phận, sau này họ cũng ngại mà không dám đến nữa. Con chưa từng thấy ai lần đầu đến nhà người ta mà đã dắt theo con trai đến xem mặt như thế."

Tần Anh hơi ngạc nhiên: "Là Đỗ Tử Cần muốn kết thân sao?"

Tiêu Phức Lan gật đầu: "Bọn họ ỷ mình là Hầu phủ nên mới hống hách như vậy, chưa định đoạt gì đã tự ý dẫn người đến xem mặt. Con thì chẳng có cái phúc phận ấy đâu. Hắn ta hại Phó Trân chưa đủ, giờ lại muốn đến hại con sao? Mẫu thân cứ chờ mà xem, từ ngày mai, bên ngoài không biết sẽ đồn đại những gì nữa đây."

Tiêu phu nhân cười gượng gạo tạ lỗi: "Để Huyện chúa chê cười rồi, tính tình Phức Lan thẳng thắn, chút chuyện nhỏ cũng không nhịn được."

Tần Anh vội nói: "Phu nhân không cần để bụng, vị tiểu công tử Đỗ gia này quả thực không phải là người phối ngẫu tốt. Chuyện Tiêu cô nương nói ta cũng biết vài phần, hắn ta có thể vô tình với Phó Trân như vậy, thì nhân phẩm thế nào cũng đủ hiểu rồi."

Tiêu Phức Lan nghe vậy liền nhướng mày: "Ý Huyện chúa là sao? Hành động đó của hắn ta, đâu chỉ đơn giản là vô tình."

Tần Anh lộ vẻ nghi hoặc, hỏi lại:

“Không phải người ta đồn rằng... là do tín vật bị phát hiện hay sao?”

Tiêu Phức Lan lập tức cười khẩy một tiếng rồi nói:

“Đấy, sự đáng sợ của những lời đồn đại là ở chỗ đó. Có phải Huyện chúa cũng tưởng rằng Phó Trân và Đỗ Tử Cần có tư tình, lén trao tín vật nhưng lại bị người ngoài bắt gặp, để rồi chuyện vỡ lở khiến ai cũng biết, làm cho nàng ta phải bẽ mặt đúng không?”

Tần Anh gật đầu:

“Chẳng lẽ không phải như vậy sao?”

“Hoàn toàn không phải!” Tiêu Phức Lan tức giận đáp: “Phó Trân đời nào lại để mắt đến hạng người đó chứ? Chuyện là trong một buổi tụ họp cách đây hai năm rưỡi, chính Đỗ Tử Cần đã tự ý lấy trộm vật tùy thân của Phó Trân, sau đó đi rêu rao khắp nơi rằng nàng ấy có ý với hắn ta, muốn gả vào cửa Hầu. Cứ thế một đồn mười, mười đồn trăm, khiến người ta lầm tưởng Phó Trân không giữ gìn đức hạnh, cũng chính vì vậy mới hại nàng ấy bị bắt đưa về quê cũ.”

Tần Anh giật mình kinh ngạc:

“Hắn ta lại có thể vô sỉ đến mức này sao?”

Cơn giận của Tiêu Phức Lan vẫn chưa nguôi:

“Hủy hoại danh tiết nữ nhi chẳng khác nào giết người không dao, cả cuộc đời Phó Trân coi như đã bị tên Đỗ Tử Cần đó hủy hoại rồi.”

Tần Anh nghe xong mà nghiến răng kèn kẹt, trong lòng lập tức cảm thấy trận đòn của Tạ Tinh Lan vẫn còn quá nhẹ. Tiêu phu nhân thấy Tiêu Phức Lan càng nói càng hăng, bèn lên tiếng trách nhẹ:

“Mẫu thân tuyệt đối sẽ không để nhà ta có bất kỳ dính líu nào với phủ của họ đâu. Con hãy bớt giận đi, cứ nói năng lung tung như thế chỉ để người ta chê cười mà thôi.”

Tiêu Phức Lan vẫn còn hậm hực, nhưng rốt cuộc cũng im lặng không nói nữa. Tiêu phu nhân thở phào nhẹ nhõm, bà quay sang hỏi thăm Tần Anh về tình hình gần đây của Tần Chương. Cứ thế đợi thêm khoảng hai nén nhang nữa thì người gác cổng vào bẩm báo:

“Thưa phu nhân, lão gia đã về rồi ạ!”

Người Tiêu gia vội ra đón, Tần Anh cũng nhanh chóng đứng dậy theo. Nàng vừa đi đến cửa thì Tiêu Khiên đã bước vào sân. Ông ấy vốn đã biết Tần Anh đến nên vừa thấy nàng liền nói ngay:

“E là phải khiến Huyện chúa thất vọng rồi. Ta không tìm thấy bản vẽ mà Hầu gia nhắc tới ở Công bộ. Chuyện đã qua hơn ba mươi năm, hiện tại người làm việc lâu năm nhất ở Công bộ cũng chỉ mới được mười mấy năm, chẳng ai biết hòn giả sơn đó vốn định xây ở đâu cả. Hơn nữa, những bản vẽ của Hoàng Đình hiện còn lưu lại ở Công bộ có hơn mười bản, nhưng ta lại không tìm thấy bản nào tương tự.”

Tần Anh hơi ngạc nhiên, hỏi:

“Liệu có phải bản vẽ đã bị thất lạc rồi không?”

Tiêu Khiên chần chừ, chưa dám khẳng định chắc chắn:

“Thời gian đã quá lâu, quả thực không loại trừ khả năng này. Tuy nhiên, cũng rất có thể bản vẽ đó được thực hiện cho một nha môn khác, rồi sau đó được lưu lại luôn ở bên ấy.”

Nghe vậy, đôi mày Tần Anh nhíu chặt lại đầy vẻ lo lắng.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc