Màn đêm vừa buông xuống, Tần Chương đang ngồi trong phòng mân mê món đồ ngọc mới có được. Vừa quay đầu lại, ông đã thấy Tần Anh hối hả trở về.
"Cha, con có chuyện muốn hỏi."
Tần Anh vừa mở miệng đã nói vậy khiến Tần Chương hơi giật mình: "Đã xảy ra chuyện gì sao?"
Tần Anh nghiêm nghị nói: "Cha có biết, năm xưa vì nguyên cớ gì mà Hoàng Đình lại xây dựng hòn non bộ ở phủ Trung Viễn Bá không ạ?"
Tần Chương đặt món đồ ngọc xuống, đáp: "Sao tự nhiên con lại hỏi cái này? Nếu cha nhớ không lầm thì Trung Viễn Bá đời trước rất được thánh thượng sủng ái, lại có chút tư giao với Hoàng Đình. Hòn non bộ đó vốn định xây ở một nơi trong cung, nhưng đất trong cung chật hẹp không đủ để ông ấy thi triển tài năng nên bản vẽ vốn đã bị bỏ đi. Đúng lúc đó lại gặp phủ Bá tước đang đào hồ Ánh Nguyệt, Hoàng Đình bèn dứt khoát tặng hòn non bộ đó cho phủ Bá tước làm quà mừng."
Tần Anh trầm giọng nói: "Sáng nay cha có nói, cảnh trí ở hồ Vị Ương hiện nay được xây dựng dựa trên di cảo của ông ấy. Điều này có nghĩa là tuy ông ấy đã từ quan rời kinh, nhưng vẫn để lại rất nhiều bản thảo. Vậy cha có biết bản thảo thiết kế hòn non bộ của Hoàng Đình hiện đang ở đâu không?"
Tần Chương ngập ngừng: "Chuyện này e là phải hỏi Trung Viễn Bá mới biết được."
Tần Anh lắc đầu quầy quậy: "Con không định hỏi Trung Viễn Bá. Thứ nhất, con nghi ngờ bản thảo không nằm trong phủ Trung Viễn Bá. Thứ hai, nếu mạo muội đi hỏi, e rằng sẽ bứt dây động rừng."
Tần Chương khó hiểu: "Tại sao con lại nghĩ bản thảo không ở trong phủ Bá tước?"
Tần Anh nghiêm mặt phân tích: "Thôi Uyển bị hại chết ở phía sau hòn non bộ. Đêm hôm đó, ngoại trừ con và Lục cô nương, những người khác đều đã đi vào trong đó. Con cho rằng hung thủ đã lợi dụng hòn non bộ làm chướng ngại vật che mắt để giết người."
"Trước khi bước vào hòn non bộ, con cũng không biết bên trong hang động lại quanh co khúc khuỷu đến thế. Trong mười hai người đêm đó, chỉ có Thôi Mộ Chi và Lâm Tiềm là thường xuyên qua lại phủ Bá tước nên coi như thông thạo địa hình. Nhưng con nghĩ, cho dù là hai người họ thì có lẽ cũng chỉ coi hòn non bộ là nơi thăm thú vui chơi mà thôi. Tuy nhiên, nếu có người đã từng xem qua bản vẽ thiết kế thì mọi chuyện sẽ hoàn toàn khác."
Tần Chương sững sờ. Tạ Kiên đi theo đứng ngoài sảnh cũng lộ vẻ ngạc nhiên. Hèn gì lúc nghe thấy ba chữ "bản đồ đường đi", sắc mặt Tần Anh lại thay đổi, hóa ra là nàng đã liên tưởng đến bản vẽ của hòn giả sơn.
Tần Anh tiếp tục nói: "Lúc dò đường trong hang, con cứ nghĩ mãi giá mà có cái biển chỉ dẫn thì tốt biết mấy. Và nếu có một tấm bản đồ bên trong hòn non bộ, chẳng phải sẽ biết đi đường nào là gần nhất sao? Nếu hung thủ không phải là Lâm Tiềm hay Thôi Mộ Chi, thì kẻ đó chắc chắn phải có cách khác để nắm rõ địa hình trong hang như lòng bàn tay, cho dù số lần hắn lui tới hòn non bộ chỉ đếm trên đầu ngón tay."
"Hơn nữa, Hoàng Đình là một danh sư, dù ông ấy đã từ quan nhiều năm nhưng việc xây dựng hồ Vị Ương vẫn dùng đến di cảo [*] của ông, chứng tỏ bản vẽ của ông ấy vô cùng quý giá và luôn được lưu giữ cẩn thận. Giả sử năm xưa Hoàng Đình giao bản vẽ cho phủ Bá tước, bọn họ đã cất giữ hơn ba mươi năm, lẽ nào lại vô duyên vô cớ mang đồ cũ ra cho người khác xem? Vì vậy, nếu con đoán không lầm thì bản vẽ đó chắc chắn không nằm ở phủ Bá tước. Năm xưa ông ấy nhậm chức ở Công bộ, lại thường xuyên giúp các nha môn khác xây dựng lầu các, nên con nghĩ bản vẽ của ông ấy phần lớn vẫn còn nằm ở Công bộ."
[*] Bản thảo xuất bản sau khi tác giả qua đời
Tần Chương ngẫm nghĩ một hồi lâu mới sắp xếp được các mối liên hệ nhân quả mà Tần Anh vừa nói, ông kinh ngạc thốt lên: "Nhiều suy nghĩ vòng vo như vậy, làm sao con có thể nghĩ thông suốt được thế?"
Tần Anh mỉm cười: "Thực ra chuyện này đều phải cảm ơn cha. Lúc dùng bữa sáng, giọng điệu cha nhắc đến Hoàng Đình đầy vẻ tán thưởng, lại còn kể vanh vách những công trình ông ấy xây dựng. Trong khi trước đó lúc hỏi Trung Viễn Bá về hòn non bộ, ông ta chỉ nói là do danh sư cung đình làm, ngay cả cái tên Hoàng Đình cũng không nhắc tới. Bởi vậy khi vừa nghĩ đến mấu chốt này, ý nghĩ đầu tiên của con là thay vì đi hỏi Trung Viễn Bá, chi bằng về hỏi cha, chắc chắn cha biết nhiều hơn ông ta."