Tần Anh dẫn Bạch Uyên vào trong hỏi thăm. Vừa hỏi mới biết nơi này quả thực có bán ngải Tuyết, nhưng không những giá cả đắt đỏ mà chủ tiệm còn không bán lẻ. Khi hỏi tiếp xem những ai đã từng mua thang thuốc có phối vị ngải Tuyết này, phía hiệu thuốc lại từ chối trả lời.
Vì nàng chẳng phải quan sai, mà các hiệu thuốc cũng không thể tùy tiện tiết lộ chuyện riêng tư của người bệnh, nên Tần Anh cũng chẳng muốn dây dưa, liền rời đi tìm nơi khác. Cứ thế, nàng chạy ngược chạy xuôi từ chợ Tây sang chợ Đông, ghé thăm hơn mười hiệu thuốc và y quán. Trong số đó, có bảy nhà có bán ngải Tuyết, nhưng chỉ có hai nhà là bán lẻ loại độc dược này. Tần Anh cực chẳng đã phải dùng đến thân phận Huyện chúa để dò hỏi, song sau khi hỏi qua các chưởng quầy, mới hay rằng trong số những kẻ tình nghi, chẳng có một ai từng đến đây mua thuốc cả.
Mãi đến khi mặt trời khuất núi, Tần Anh mới ra lệnh cho Thẩm Lạc đánh xe đến Bá phủ. Tuy rằng trong lòng đã sớm liệu trước cục diện bế tắc này, nhưng kết quả ấy càng chứng minh hung thủ đã có âm mưu đầu độc giết người từ trước. Vậy thì, độc dược của hung thủ rốt cuộc từ đâu mà có? Hơn nữa, lời khai của tất cả mọi người vào đêm xảy ra án mạng, nhìn qua thì chẳng thấy chút sơ hở nào. Nếu như không phải Tiết Minh đã giết Thôi Uyển, thì hung thủ thực sự làm cách nào để gây án một cách thần không biết, quỷ không hay như vậy?
"Công tử! Huyện chúa đến rồi!"
Xe ngựa của Tần Anh còn chưa kịp dừng hẳn, nàng đã nghe thấy tiếng Tạ Kiên hô lớn một tiếng. Tần Anh vén rèm bước xuống xe, vừa ngước mắt lên đã thấy Tạ Tinh Lan sầm mặt bước ra. Nàng thầm cảm thán trong lòng, đúng là chưa bao giờ thấy người này có được sắc mặt hòa nhã cả.
Tạ Tinh Lan hỏi nàng: "Hôm nay nàng đã đi những đâu?"
Tần Anh nhướng mày đáp: "Ta đến chợ Đông và chợ Tây."
Tạ Tinh Lan nheo mắt suy tính. Tần Anh trước đây vốn ham mê vui chơi hưởng lạc, nay nàng lại đi dạo phố chợ từ sáng sớm, xem ra hứng thú của nàng đối với vụ án quả nhiên đã phai nhạt rồi...
"Ta đã chạy đôn chạy đáo qua hơn mười y quán và hiệu thuốc, loại ngải Tuyết này quả thực không dễ mua chút nào."
Suy nghĩ trong đầu Tạ Tinh Lan còn chưa kịp dứt, câu nói tiếp theo của Tần Anh đã khiến đồng tử hắn co rụt lại. Nàng lại tiếp tục phân tích: "Hơn nữa, ta đã hỏi thăm về những người có liên quan đến vụ án, ngoài mặt thì không ai trong số họ từng chuyên tâm đi mua loại thuốc này. Bởi vậy, hung thủ hoặc là đã sai một kẻ hầu người hạ lạ mặt đi mua, hoặc là đã dùng phương thức khác để có được nó. Bên phía huynh có manh mối gì không?"
Tâm trạng Tạ Tinh Lan biến chuyển, nhưng ngoài mặt vẫn giữ vẻ sóng yên biển lặng, hắn đáp: "Ta đã thẩm vấn những kẻ hầu hạ trong bữa tiệc hôm đó. Lời khai của họ cho thấy, sau khi tiệc trưa kết thúc, tất cả những người ở lại đều từng có khoảng thời gian rời đi một mình, do đó ai cũng có khả năng hạ độc. Còn buổi dạ du vào ban đêm, đám gia nhân đều phải đứng hầu ở bên ngoài nên cũng chẳng hỏi ra được điều gì. Tuy nhiên, ta đã sai Dực vệ đi điều tra chuyện Lâm thị và Thôi Uyển đến núi Tam Thanh bốn năm về trước, bọn họ ngược lại đã mang về một tin tức."
Đáy mắt Tần Anh sáng bừng lên: "Tin gì vậy?"
Tạ Tinh Lan nhìn ngó xung quanh, bước lên nửa bước rồi hạ thấp giọng nói: "Rất có khả năng bọn họ chưa từng đến núi Tam Thanh."
Màn đêm buông xuống bốn bề, những chiếc lồng đèn trắng treo dưới mái hiên Bá phủ hắt xuống một quầng sáng ảm đạm, thê lương. Vì đứng khá gần, trong làn gió đêm, Tần Anh chợt ngửi thấy một mùi hương trầm đàn thoang thoảng. Nàng bỗng nhíu mày, hỏi lại: "Không đi núi Tam Thanh sao?"
Tạ Tinh Lan gật đầu xác nhận: "Ta đang định xuất thành một chuyến vì chuyện này đây. Nàng hãy lập tức trở về nhà đi, trước khi ta quay lại thành, chớ có một mình đi điều tra vụ án này nữa. Nếu lỡ xảy ra sai sót gì thì sẽ liên lụy đến tất cả chúng ta đấy."
Tần Anh thầm nghiến răng, nhưng cũng lười so đo tính toán với hắn. Lúc này, Tạ Tinh Lan sai người dắt ngựa tới, lại quay sang hỏi Tạ Kiên: "Bản đồ lộ trình đã chuẩn bị xong chưa?"
Tạ Kiên gật đầu đáp: "Đã chuẩn bị xong xuôi ạ."
Tạ Tinh Lan phi thân lên ngựa, trước khi vung roi còn cúi xuống nhìn nàng từ trên cao, dặn dò: "Nhớ kỹ lời ta nói đấy."
Tần Anh không đáp lời, Tạ Tinh Lan cũng chẳng định nói thêm, hắn vung roi ngựa dẫn theo tùy tùng rời đi. Tần Anh nhìn theo bóng lưng hắn dần khuất vào trong màn đêm, tâm trạng vô cùng phức tạp. Đến khi nàng quay đầu lại, mới phát hiện Tạ Kiên vẫn còn đứng chôn chân tại chỗ.
Bắt gặp ánh mắt của nàng, Tạ Kiên cười gượng gạo, méo xệch cả miệng: "Công tử để tiểu nhân ở lại trông chừng Huyện chúa. Bắt đầu từ tối nay, Huyện chúa đi đâu thì tiểu nhân sẽ theo đó."
Tần Anh nghe vậy thì vô cùng bực bội: "Đề phòng ta làm cái gì chứ?"
Tạ Kiên cười trừ: "Tiểu nhân cũng không hiểu, nhưng Công tử đã căn dặn rồi, tiểu nhân nào dám lơ là."
Tần Anh lại hỏi dồn: "Hắn định đi đâu? Tấm bản đồ lộ trình kia là để làm gì?"
"Tiểu nhân thật sự không biết, đợi Công tử trở về, người cứ trực tiếp hỏi ngài ấy là được."
Thấy Tạ Kiên cứ trơ ra như đá, Tần Anh cảm thấy có lý cũng chẳng thể nói rõ ràng được với tên này. Nhưng bỗng nhiên, sắc mặt nàng trở nên nghiêm nghị, dường như vừa nghĩ ra điều gì đó quan trọng. Tạ Kiên còn chưa kịp phản ứng, đã thấy Tần Anh nhanh nhẹn leo tót lên xe ngựa.
Nàng gấp gáp ra lệnh: "Nhanh lên! Hồi phủ tìm phụ thân!"