Ta Nhận Các Đại Lão Thuở Thiếu Thời Làm Đồ Đệ

Chương 6

Trước Sau

break
Nữ chủ yêu hận tình thù với các đại lão ra sao cũng chẳng dính dáng gì tới nàng. Ngu Sở chỉ muốn tìm một chỗ yên ổn, tiếp tục sống cuộc đời “về hưu” nhàn nhã của mình.

Tất cả địa điểm được thiết kế trong cốt truyện, nàng đều phải tránh. Những nhân vật có liên quan tới nữ chủ, nàng cũng nhất mực coi như không thấy. Hoàn toàn làm một kẻ qua đường… như thế hẳn sẽ không có vấn đề.

Ngu Sở ngày đêm lên đường, đến cả đồ hệ thống đưa cũng chưa kịp xem kỹ. Nàng chỉ lấy ra ít bạc vụn và mấy đồng tiền lẻ để trả tiền ăn ở dọc đường.

Ba ngày sau, Ngu Sở cuối cùng cũng tới Thanh Thành.

Đây là thành lớn nhất vùng Tây Nam, đi phần lớn nơi chốn đều phải ngang qua, cũng là một nơi giàu có, phồn hoa náo nhiệt.

Từ lúc tỉnh lại đến nay, mấy ngày liền Ngu Sở cứ băng rừng vượt núi, qua những thôn trang hoang vắng. Nay bỗng bước vào Thanh Thành đông đúc tiếng người, nàng lập tức có cảm giác như đã cách một kiếp.


Người qua kẻ lại tấp nập. Tiếng rao hàng của gánh rong, tiếng trẻ con nô đùa, những cô nương kết bạn dạo phố… Ngu Sở dắt ngựa đi thẳng một mạch, đến trước cửa một khách điếm thì dừng lại. Tiểu nhị mắt tinh tay lẹ, lập tức chạy ra đón.

“Khách quý tới cửa, tiểu điếm bừng sáng cả nhà!” Tiểu nhị cười niềm nở. “Tiên cô mời vào trong. Người muốn nghỉ chân hay thuê phòng ở trọ ạ?”

Ngu Sở biết “tiên cô” là cách người thường kính xưng nữ tu, nhưng vừa nghe hai chữ ấy, thái dương nàng vẫn giật giật liên hồi.

Nàng thuê một gian phòng hạng thường. Tiểu nhị sắp cho nàng một phòng có ánh sáng và bố cục tương đối ổn. Đóng cửa lại, Ngu Sở mới thở phào thật sâu, rồi lập tức bổ nhào lên giường.

[Ba ngày cưỡi ngựa… mệt chết ta!]

Nằm nghỉ một hồi lâu nàng mới gượng dậy, gọi thêm vài món ăn. Chờ ăn uống no nê, rốt cuộc nàng mới có tâm trạng xem thử hệ thống đã “bồi thường” cho mình những gì.

Nàng dùng ý niệm mở ra khoảng không gian trống rỗng trước mắt, lấy túi vải ra đặt lên giường, bắt đầu kiểm kê.

Nhìn kỹ mới thấy, dưới sức ép “tống tiền” của nàng, hệ thống quả thật cho không ít.

Trước tiên là những phúc lợi vốn thuộc về nàng sau khi hoàn thành nhiệm vụ xuyên thư. Tất cả đồ nàng đã mua đổi ở hiện đại, hệ thống đều nguyên vẹn chuyển thẳng sang thời đại này, không thiếu thứ gì.

Ví như… nhà cửa.

Ngu Sở phiêu bạt quá lâu. Sau khi trở về hiện đại, vì bù đắp tâm trạng, nàng đã mua bất động sản khắp nơi: biệt thự, căn hộ, nhà hướng biển… đủ loại. Giờ thì tất cả đều bị hệ thống “đổi” sang thế giới này, giấy tờ đất chất thành từng xấp.

Nàng trải tấm bản đồ đại lục vẽ tay vừa mua của tiểu nhị lên giường, rồi đối chiếu từng địa chỉ trên khế đất để tìm xem những bất động sản đó nằm ở đâu. Kết quả khiến nàng ngạc nhiên: vị trí gần như không lệch mấy so với hiện đại.

Tứ hợp viện ở kinh thành hiện đại biến thành phủ đệ trong kinh thành cổ đại. Nhà ở các thành Giang Nam hiện đại cũng nằm đúng tại Giang Nam của thế giới này. Cứ thế suy ra, không thiếu một chỗ nào. Hệ thống không dám nuốt riêng, đều ngoan ngoãn giao đủ cho nàng.

Đó mới chỉ là những thứ nàng tự mua. Phần bất động sản và cửa hàng hệ thống bồi thường cũng chất thành đống. Tính cả tài sản “chuyển đổi” lẫn bồi thường, dưới danh nghĩa nàng có hàng chục trang viên, tứ hợp viện, phủ đệ rải rác khắp các đại thành, chưa kể vô số cửa hàng còn chưa kịp thống kê.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc