Ta Nhận Các Đại Lão Thuở Thiếu Thời Làm Đồ Đệ

Chương 5

Trước Sau

break
“Đúng vậy, Ngu tiểu thư. Chúng ta thật lòng xin lỗi. Hiện tại có thể nói chuyện với ngài là do ‘đầu não’ đặc cách cho phép, dùng để giải thích và xin lỗi.”

Ngu Sở cạn lời. Đây gọi là chuyện quái quỷ gì chứ?

Nàng sống được ở thế giới này thì sống được, nhưng nghĩ thôi đã tức. Điện thoại, máy tính, mạng cáp quang, âm nhạc… chẳng thơm hơn sao?

“Ký chủ, để bù đắp, chúng ta sẽ dốc hết toàn lực trợ giúp ngài sống tốt ở thế giới này.” Hệ thống tiếp tục. “Chúng ta sẽ gửi toàn bộ vật phẩm bồi thường, cùng phần thưởng ‘về hưu’ vốn thuộc về ngài ở hiện đại sang đây. Mong ngài rộng lòng tha thứ.”

“Nếu ta không tha thứ thì sao?” Ngu Sở nghiến răng.

Hệ thống làm như không nghe thấy: “Vĩnh biệt, ký chủ. Chúc ngài mạnh khỏe.”

“Chờ—” Ngu Sở vừa bật ra được một chữ, nàng đã biết hệ thống lại biến mất khỏi đầu mình.

Nàng nhắm mắt, hít sâu một hơi.

Mẹ kiếp, đúng là thứ nhãi con.

Ngu Sở rẽ qua một đoạn bậc đá trên sườn cao, liền thấy phía trước trên đường bỗng xuất hiện một cái túi vải, nhìn là biết bồi thường của hệ thống.

Nàng dừng trước túi, cười lạnh: “Chỉ có vậy thôi à? Túi còn chẳng đầy mà đã muốn tống cổ ta?”

Hệ thống giả chết.

“Các ngươi làm sai, tốt nhất bồi thường cho đàng hoàng, khiến ta vừa lòng.” Ngu Sở buông giọng u ám. “Ta từng xuyên qua vô số thế giới, biết cách cứu vớt thương sinh… thì cũng hiểu rất rõ làm sao để hủy diệt một thế giới.”

Quả nhiên câu này có hiệu nghiệm. Chỉ thấy túi vải như quả bóng bị bơm hơi, phồng lên trông thấy.

Lúc này Ngu Sở mới bước tới.

Ngay khoảnh khắc tay nàng chạm vào túi, trước mắt bỗng hiện ra một khoảng không kỳ lạ, giống hệt giao diện mở rương trang bị trong trò chơi.

Hệ thống vốn là “tường lửa” tồn tại để giữ cân bằng giữa các thế giới. Vì muốn Ngu Sở cam tâm ở lại, lại không gây thêm phiền toái, lần này chúng quả thật hào phóng.


Mới vừa mở màn, hệ thống đã tặng nàng một “không gian” mà thế giới này vốn không hề có.

Ngu Sở không vội mở túi vải, mà trực tiếp ném cái tay nải đã phồng căng vào trong không gian, khép lại rồi mới hài lòng rời khỏi dãy núi Thăng Dương.

Người tu tiên vốn xa lánh trần thế, các đại môn phái lại càng đặt ở những nơi heo hút, dấu chân người hiếm khi lui tới.

Thân thể này của Ngu Sở, tu vi đã sớm theo việc nguyên chủ tự vẫn mà tan biến sạch. Giờ nàng chẳng khác phàm nhân, chỉ có thể dựa vào đôi chân mà đi.

Dưới chân núi có một thôn trang nhỏ. Với người tu chân, ngự kiếm bay chừng hai mươi phút là tới, vậy mà Ngu Sở phải lội bộ hơn nửa ngày mới đến nơi. Nàng mua một con ngựa trong thôn, tiện hỏi thăm vị trí đô thành gần nhất, nghỉ ngơi chốc lát rồi lại tiếp tục lên đường.

Ngu Sở đi rất gấp, nàng chẳng muốn nán lại nơi này thêm một khắc nào.

Trước kia làm nhiệm vụ, nàng luôn gan lớn không sợ hiểm nguy, bởi nàng biết phía sau còn có hệ thống chống lưng. Bị thương nặng đến đâu cũng chỉ cần dùng điểm đổi thuốc. Dù chui vào sào huyệt địch, nàng vẫn mặt không đổi sắc.

Nhưng hôm nay, nàng đã chấm dứt quan hệ hợp tác với hệ thống, trở thành một người thường.

Nàng hiểu rõ từ giờ trở đi, mình chỉ có một mạng. Mà tu chân giới lại chẳng mấy thái bình, đương nhiên mọi chuyện phải cẩn trọng hơn nhiều.

Nàng vội vã rời đi như vậy cũng vì muốn cắt đứt hoàn toàn với Thăng Dương Phái — nơi có liên quan chặt chẽ đến tuyến chính và nữ chủ — để tránh đêm dài lắm mộng, sinh ra biến cố.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc