Ta Nhận Các Đại Lão Thuở Thiếu Thời Làm Đồ Đệ

Chương 24

Trước Sau

break
Tiểu nhị vừa thấy Ngu Sở phong thái người tu tiên, lại nhìn Lục Tiểu Thất ra dáng thiếu gia nhà giàu, lập tức niềm nở chạy ra đón. Hắn liên tiếp giới thiệu mấy kiểu y phục thiếu niên, đủ loại đường may và màu sắc.

Đồ may sẵn Ngu Sở mua ở tiệm thợ may nhỏ rõ ràng không sánh được với nơi này. Vốn trang phục cục không cho thử đồ, nhưng tiểu nhị mắt tinh, đoán Ngu Sở là khách lớn, liền nhiệt tình mời Lục Tiểu Thất thay thử, còn định hầu hạ tận tay, làm thiếu niên hoảng hốt đến phát sợ.

Lục Tiểu Thất thay một bộ trường bào huyền sắc thêu ám văn. Có lẽ vải vóc tinh xảo, cao cấp hơn, nên vừa mặc vào đã càng giống công tử nhà quyền quý.

“Tiểu công tử đúng là tuấn tú,” tiểu nhị cười tươi, “mặc gì cũng đẹp. Khí chất của công tử thật khác thường. Bộ này mà khoác lên người con nhà ta, có kéo căng kiểu gì cũng chẳng ra dáng.”

Ngu Sở nhìn mà tâm tình cũng vui hẳn. Nàng như mới nếm được thú vui nuôi một “nhãi con”, còn chưa rời Thanh Thành đã nảy ra ý muốn mua luôn cả cửa hàng, để Lục Tiểu Thất ngày nào cũng thay một bộ cho nàng ngắm.

Lục Tiểu Thất tuy bị cảnh nghèo giày vò tám năm, nhưng luôn được gia gia che chở. Tấm lưng nhỏ ấy chưa từng còng xuống, tinh thần vẫn vững vàng. Trên người hắn, đâu đó vẫn còn phảng phất khí chất của một tiểu thiếu gia thuở trước.


Hắn thay y phục, vậy mà lại khiến người ta có cảm giác như hắn sinh ra vốn nên mặc những bộ đồ đẹp đẽ như thế.

“Trong cửa hàng các ngươi còn có bộ nào tốt hơn nữa không?” Ngu Sở hỏi.

Vừa nghe vậy, mắt tiểu nhị lập tức sáng rực.

“Có chứ ạ, ngài chờ một lát!”

Hắn thoăn thoắt chạy vào hậu viện, ôm ra một chồng y phục đã gấp ngay ngắn. Màu trắng ngọc, vải vóc nhìn qua đã biết là hạng thượng phẩm, dưới ánh sáng tự nhiên còn lấp lánh như có lớp sương mỏng.

“Hồi trước Lưu gia tiểu thiếu gia trong thành mừng sinh nhật mười tuổi, Lưu lão gia đích thân đặt may ở tiệm chúng ta.” Tiểu nhị nói, “Tiếc là Lưu thiếu gia tính tình lớn, chẳng vừa mắt, Lưu lão gia đành trả lại… Tiên trưởng, nếu người muốn, chúng ta sẽ bớt giá bán cho người. Tiểu nhân dám chắc, bộ này Lưu thiếu gia còn chưa từng mặc qua!”

Ngu Sở khẽ gật đầu.

“Vậy thử xem.”

Tiểu nhị mừng rơn như mở hội, trái lại thiếu niên lại hơi nhíu mày.

“Tiên cô, cái này… cái này tốn kém quá, không cần đâu.” Hắn nói, “Ta mặc bộ trước cũng được rồi. Dẫu có rộng chút, nhưng ta còn đang lớn mà.”

“Không sao.” Ngu Sở đáp, “Ngươi mặc đẹp, cũng là cho ta nở mày nở mặt.”

Lục Tiểu Thất muốn nói lại thôi.

Giá trị của bộ trường bào trắng ngọc ấy, e rằng còn quý hơn mạng của mấy chục kẻ ăn xin ở thành bắc cộng lại. Với hắn mà nói, thật sự quá đắt đỏ.

Nhưng hắn nhìn ra Ngu Sở rất hứng thú, nàng vui thật lòng. Thế là Lục Tiểu Thất thuận theo ý nàng, thay bộ y phục vốn thuộc về tiểu thiếu gia nhà giàu số một Thanh Thành.

Khi Lục Tiểu Thất bước ra, ngay cả tiểu nhị cũng hít vào một hơi.

Thiếu niên áo trắng mày như núi xa, khí chất ôn nhuận, thuần tịnh. Màu trắng hợp với nước da và dung mạo hắn đến lạ, rõ ràng còn chưa trưởng thành, vậy mà đã lộ ra phong thái khác hẳn người thường.

Ngu Sở bật cười.

Dẫu trước đó nàng từng nghĩ mình không nên dính dáng tới trẻ con, nhưng hôm nay vẫn không ngăn được lòng vui rộn ràng vì nhặt được một “mầm tốt” như Lục Tiểu Thất.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc