Ta Nhận Các Đại Lão Thuở Thiếu Thời Làm Đồ Đệ

Chương 23

Trước Sau

break
Thiếu niên khẽ gật đầu, nhỏ giọng đáp: “Ta giặt sạch trong sông.”

Trước đó gia gia bệnh nặng, Lục Tiểu Thất ngày ngày kéo thân thể gầy yếu đi chăm nom đã khổ sở lắm rồi, nào còn hơi sức lo cho mình. Nay sắp theo Ngu Sở rời đi, hắn nghĩ mình không thể mang một thân nhếch nhác lại gần nàng, nên trước khi đi đã xuống sông tắm rửa cho sạch sẽ.

Ngu Sở nắm lấy đầu ngón tay hắn, thấy lạnh buốt.

“Lần sau đừng giặt trong sông nữa.” Nàng nhíu mày, “Nước lạnh lắm, hại thân.”

Lục Tiểu Thất mím môi, khẽ “ừ” một tiếng, vành mắt hơi đỏ lên.

Hắn hiếm khi nhận được lòng tốt từ người ngoài, ngoài gia gia và đôi mẹ con ăn xin kia ra, dọc đường đến cả mấy vết xước nhỏ, người nghèo bình thường cũng có thể mắng hắn như đuổi chó.

Vậy mà Ngu Sở không những tha cho hắn chuyện trộm cắp, còn thay hắn giải vây, giúp chăm sóc gia gia. Giờ lại còn lo hắn có bị lạnh hay không… Khoảnh khắc ấy, hắn bỗng cảm thấy sự dịu dàng tỉ mỉ như của mẫu thân.

Hơi ấm ấy khiến hắn không kìm được mà xúc động.

Ngu Sở đẩy về phía hắn chồng quần áo đặt trên bàn.

“Đây là đồ may sẵn ta vừa mua ở tiệm, có lẽ chưa vừa. Ngươi cứ thử trước đi.” Ngu Sở nói, “Tạm thay bộ này đã, lát nữa ta đưa ngươi đi đo lại cho đúng.”

Lục Tiểu Thất nhận lấy y phục. Hắn liếc quanh phòng, rồi ngẩng lên nhìn Ngu Sở đang ngồi ngay ngắn, nhỏ giọng hỏi: “Tiên… tiên cô, ta thay ở đâu?”

Ngu Sở khẽ hất cằm: “Chỗ kia chẳng phải có bình phong sao?”

Thiếu niên ôm quần áo vẫn đứng im, vành tai lại đỏ bừng. Hắn tắm rửa sạch sẽ đến trắng trẻo, nên chút ửng hồng ấy càng rõ rệt.

Ngu Sở chẳng hiểu sao bật cười.

“Ta ra ngoài. Ngươi thay đi.”

Nàng bước ra khỏi phòng, khép cửa lại.

Lục Tiểu Thất như sợ nàng đợi lâu, động tác thay đồ rất nhanh. Chẳng bao lâu cửa đã mở ra.

“Ta thay xong rồi.” Hắn nói nhỏ.

Ngu Sở quay đầu, thấy thiếu niên đứng ở cạnh cửa trong bộ trường bào xanh lam đậm, thắt đai gọn gàng. Ngoài mái tóc ngắn lạ lẫm hơi giống nam hài thời nay, thì thay bộ đồ này vào, hắn hoàn toàn chẳng còn dáng dấp kẻ ăn xin. Trông cứ như tiểu thiếu gia nhà ai, chỉnh tề, sáng sủa đến không ngờ.


Điểm duy nhất không ổn là hắn hơi gầy yếu. Mười hai tuổi rồi mà mặc bộ đồ dành cho thiếu niên mười tuổi vẫn cứ rộng thùng thình.

Lục Tiểu Thất vốn đang thấp thỏm, không biết mình mặc vào trông ra sao, có kỳ quặc lắm không. Thế nhưng vừa ngẩng lên, đã thấy Ngu Sở nở nụ cười.

Bình thường nàng không biểu tình thì hơi lạnh. Vậy mà chỉ cần khóe môi cong lên một chút, liền như băng tuyết tan ra, trong vắt mà dịu dàng.

Lục Tiểu Thất sững người, thì Ngu Sở đã đưa tay, nhẹ nhàng véo má hắn.

“Rất hợp với ngươi.” Nàng nói, “Chỉ là gầy quá. Về sau phải bồi bổ nhiều vào.”

Ngay lập tức, vành tai Lục Tiểu Thất lại đỏ bừng.

Khi họ xuống lầu, tiểu nhị trong quán trọ cũng chẳng nhận ra vị “tiểu công tử” đi cạnh Ngu Sở chính là kẻ ăn xin ban nãy.

Thế giới cổ đại hư cấu này có điểm hay ở chỗ đó: các ngành nghề phát triển không bị trói buộc bởi khuôn mẫu thời đại, nên thứ gì cũng phong phú, trăm hoa đua nở. Chẳng hạn Ngu Sở muốn mua y phục cho thiếu niên, liền có hẳn ba lựa chọn: tiệm may, tiệm vải và trang phục cục.

Tiệm vải chỉ bán vải vóc. Còn trang phục cục với tiệm may thì vừa có vải trữ sẵn, vừa có đồ may sẵn để chọn. Ngu Sở dẫn Lục Tiểu Thất đến trang phục cục, muốn xem có bộ nào vừa người để hắn mặc luôn.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc