Triệu Hạc đại phu lại muốn thu nàng làm đồ đệ! Tiểu nha đầu tên Quân Cửu kia đúng là gặp vận lớn rồi!
Chưởng quầy còn đang thầm hâm mộ không thôi, đã nghe Vân Kiều mở miệng: “Thu nàng làm đồ đệ? Ngươi còn chưa đủ tư cách.”
Bốp! Bốp!
Tựa như có hai cái tát giáng thẳng lên mặt Triệu Hạc. Sắc mặt hắn đen sì, tức đến trợn mắt nhìn Vân Kiều. Nhưng vì kiêng dè thân phận của đối phương nên không dám nổi giận. Cơ mặt hắn giật giật mấy cái, rồi hít sâu một hơi: “Vân công tử, y thuật của lão phu, tự thấy vẫn đủ sức làm sư phụ của một tiểu nha đầu miệng còn hôi sữa.”
“Y thuật của Quân cô nương, ngươi còn kém xa.” Nói trắng ra là, y thuật của Quân Cửu bỏ ngươi mấy con phố. Tỉnh lại đi.
Hai cái tát vừa rồi chưa đủ đau, bây giờ đã đủ chưa?
“Ngươi!” Triệu Hạc nghẹn đến mức không thốt nên lời.
Vân Kiều chẳng buồn liếc hắn thêm cái nào, cầm lấy Ấm Lòng Ích Khí Hoàn rồi dẫn theo gia nô rời đi.
Chỉ còn lại một mình Triệu Hạc đứng đó, sắc mặt méo mó khó coi. Tức đến mức lồng ngực phập phồng dữ dội. Vậy mà dám chê y thuật của hắn không bằng Quân Cửu? Chẳng qua chỉ là một tiểu nha đầu mà thôi, sao có thể hơn hắn được chứ?
Triệu Hạc âm thầm toan tính. Hắn đưa tay nghiền nát phần bã thuốc còn sót lại trên bàn, rồi đưa lên mũi ngửi. Ánh mắt hắn chợt lóe, tròng mắt xoay chuyển. Triệu Hạc ngẩng đầu, kiêu ngạo nhìn chưởng quầy: “Vừa rồi nàng ta bốc những vị thuốc nào, ngươi đều thấy cả chứ?”
“Thấy, thấy rồi.”
“Tốt. Bây giờ dẫn lão phu đi, bốc lại y như vậy một phần. Nhớ kỹ, chỉ để luyện Ấm Lòng Ích Khí Hoàn.”
……
Quân Cửu không hề hay biết chuyện xảy ra phía sau. Lúc này, nàng lợi dụng lúc trong hẻm vắng người, vung tay một cái, thu toàn bộ dược liệu vào không gian trong vòng tay. Đợi đến khi gã sai vặt của tiệm thuốc chạy ra định giúp đỡ, chỉ còn thấy con hẻm trống không, hắn gãi đầu đầy khó hiểu. Tiểu nha đầu kia rốt cuộc đã mang đống dược liệu lớn như vậy đi bằng cách nào?
Rời khỏi tiệm thuốc, quay lại con phố đông đúc, Tiểu Ngũ hỏi nàng: “Chủ nhân, chúng ta đi đâu bây giờ?”
“Ăn cơm, rồi về Quân phủ.”
Đồ ăn ở thế giới này khiến Quân Cửu khá hài lòng. Tuy không có những món ngon được lưu truyền mấy ngàn năm như ở Hoa Hạ, nhưng hương vị cũng không tệ. Ăn no xong trở về Quân phủ, vừa bước vào Đông Hồ Uyển, Quân Cửu bỗng khựng lại.
Nàng quay đầu nhìn về phía căn phòng ở phía nam — nơi Mặc Vô Việt từng ở.
Nheo mắt lại, Quân Cửu bước tới, đẩy cửa phòng ra. Bên trong trống trơn, giường nệm, trà cụ đều không có dấu hiệu từng được sử dụng. Nhìn qua, giống như chưa từng có ai ở đây.
Tiểu Ngũ nói: “Chủ nhân, nam nhân kia hình như đã đi rồi.”
“Đi rồi? Đi rồi cũng tốt!” Quân Cửu khoanh tay trước ngực, nhướng mày: “Hắn đi rồi, chúng ta cũng được tự do hơn một chút.”
Không cần phải đề phòng hắn bất ngờ xuất hiện nữa. Một kẻ khó đối phó lại bá đạo như Mặc Vô Việt, nàng đối đầu cũng chẳng chiếm được chút lợi thế nào. Hiện tại, Quân Cửu chỉ mong hắn thật sự đã rời đi, sẽ không đột ngột xuất hiện rồi dây dưa với nàng nữa.
Nàng xoay người trở về phòng. Quân Cửu ngồi xếp bằng trên chiếc sập mỹ nhân, vung tay một cái. Trước mắt lóe lên một tia sáng, trong phòng lập tức chất đầy đủ thứ đồ đạc.
Tiểu Ngũ khó hiểu: “Chủ nhân, ngươi lấy hết đồ ra làm gì?”
“Kiểm lại toàn bộ gia sản của ta. Đáng tiếc, bao nhiêu váy vóc đặt riêng, bản giới hạn của ta… đều không thể mặc.” Quân Cửu thở dài, ôm lấy những bộ lễ phục, váy hai dây xinh đẹp.
Tiểu Ngũ ngạc nhiên: “Chủ nhân muốn mặc thì vẫn có thể mặc mà!”
“Kiểu dáng này ở thế giới này chẳng khác nào yếm, không thể mặc ra ngoài. Hơn nữa…” Quân Cửu đưa tay chạm lên lồng ngực phẳng phiu của mình.