Nhưng như thế cũng không khiến Quân Cửu đổi ý. Nàng khẽ cười nhạt với Vân Kiều: “Không cần cảm tạ.”
Nói rồi, nàng quay người dặn chưởng quầy tiệm thuốc gói lại một phần toàn bộ dược liệu trong tiệm để mang đi. Số ngân phiếu nàng cướp được từ chỗ Quân Hải Thiên còn đang lo không biết tiêu vào đâu. Nếu không phải Đông Hồ Uyển không chứa nổi, Quân Cửu thật sự rất muốn dọn cả tiệm thuốc về.
Nếu Quân Hải Thiên biết được ý nghĩ này của Quân Cửu, e rằng sẽ lại tức đến hộc máu rồi ngất đi mất.
“Quân cô nương!” Vân Kiều vội vàng gọi nàng lại.
Quân Cửu quay đầu, thấy Vân Kiều cố sức nén nụ cười rạng rỡ nơi khóe môi. Hắn nói: “Quân cô nương đã cứu ta. Chỗ dược liệu này cứ để ta trả tiền! Nhưng như vậy vẫn chưa đủ để báo đáp ân tình của Quân cô nương đối với ta.”
“Cho nên, xin Quân cô nương hãy nhận lấy vật này!” Vừa nói, hắn vừa lấy từ trong ngực ra một khối lệnh bài đưa cho Quân Cửu.
Quân Cửu cầm lấy xem thử. Đó là một khối noãn ngọc thượng hạng, được chạm khắc thành lệnh bài cỡ ba ngón tay. Mặt trước khắc một chữ “Vân”, mặt sau là chữ “Kiều”. Vân Kiều, chính là tên hắn.
Vân Kiều, Vân gia.
Vân gia ở hoàng thành! Ánh mắt Quân Cửu thoáng trầm xuống.
Vân Kiều nói: “Hôm nay Quân cô nương cứu tại hạ, lại còn tặng Vân Kiều Ấm Lòng Ích Khí Hoàn cùng đan phương. Vân Kiều vô cùng cảm kích. Sau này, nếu Quân cô nương có bất cứ chuyện gì cần đến, cứ việc tới Vân gia ở hoàng thành tìm ta. Chỉ cần Vân Kiều làm được, nhất định sẽ dốc sức giúp đỡ!”
Vân gia ở hoàng thành! Thiếu niên này lại là người của Vân gia hoàng thành, gia tộc có thể sánh ngang với Quân gia, đứng đầu hai đại thế gia. Lúc này Triệu Hạc hối hận đến xanh ruột, sao khi nãy hắn lại không cứu Vân Kiều chứ? Cuối cùng lại để một tiểu nha đầu nhặt được món hời lớn như vậy.
Quân Cửu không từ chối khối lệnh bài. Nàng nhìn Vân Kiều, khẽ cười: “Được, ta nhớ rồi.”
Không ngờ Vân Kiều lại là người của Vân gia hoàng thành. Với Quân Cửu mà nói, đây quả thật là một niềm vui ngoài ý muốn. Có lẽ sau khi trở về bổn gia không bao lâu nữa, hắn sẽ có chỗ để giúp nàng.
Lúc này, chưởng quầy tiệm thuốc đã gói ghém xong toàn bộ dược liệu. Vì số lượng quá nhiều nên ông cho chất hết lên xe ngựa, đậu ở cửa sau tiệm thuốc, chờ Quân Cửu tới mang đi.
“Quân cô nương, để ta tiễn ngươi.”
“Không cần. Nếu chúng ta có duyên, ắt sẽ còn gặp lại.” Quân Cửu phất tay với Vân Kiều, khóe môi khẽ cong lên. Nụ cười ấy vừa tinh quái vừa phóng khoáng, lại thêm đôi mắt sáng trong rạng rỡ, khiến Vân Kiều nhất thời nhìn đến ngây người.
Đợi đến khi hắn hoàn hồn, Quân Cửu đã đi xa rồi.
Vân Kiều có chút thất thần, lẩm bẩm: “Ta còn chưa kịp hỏi phải đi đâu mới tìm được nàng.”
“Vân công tử!” Triệu Hạc đứng trước mặt Vân Kiều, cười vô cùng niềm nở. “Lúc trước lão phu không biết thân phận của Vân công tử, nếu có điều gì thất lễ, mong Vân công tử rộng lòng thứ tội.”
“Hừ. Vừa rồi không biết là kẻ nào, một tên lang băm mà cũng dám bảo công tử nhà ta hết cứu.” Gã gia nô cất giọng châm chọc, âm dương quái khí.
Sắc mặt Triệu Hạc lập tức méo xệch, nghẹn đến khó chịu.
Hắn thấy Vân Kiều cũng chẳng có sắc mặt tốt với mình. Gương mặt thiếu niên vốn tuấn tú nhã nhặn, vậy mà thần sắc lại lạnh nhạt xa cách khác thường. So với bộ dạng tươi cười rạng rỡ trước mặt Quân Cửu khi nãy, quả thực như hai người khác nhau.
Ánh mắt Triệu Hạc đảo một vòng, vội vàng lên tiếng: “Vân công tử, lão phu chỉ muốn hỏi Vân công tử có biết tiểu nha đầu khi nãy đang ở đâu không. Lão phu muốn nhận nàng làm đồ đệ!”