Tà Đế Quấn Quýt Sủng Ái: Cửu Tiểu Thư Thần Y

Chương 18

Trước Sau

break
Ban nãy Vân Kiều phát bệnh, sắc mặt tái nhợt, thần sắc đầy đau đớn. Giờ nhìn kỹ mới thấy dung mạo hắn thanh tú nhã nhặn, đúng là một thiếu niên tuấn tú phong nhã.

Quân Cửu ra tay cứu người, chẳng qua là thật sự không nhìn nổi lang băm hại người mất mạng. Nàng dặn dò: “Bên mình nên luôn chuẩn bị sẵn Ích Khí Hoàn làm ấm tim. Mỗi khi phát bệnh, nó còn hữu dụng hơn bất cứ thứ gì khác.”

“Ích Khí Hoàn làm ấm tim là gì?” Vân Kiều khó hiểu hỏi.

Quân Cửu khựng lại. Nàng quên mất, nơi này không phải Hoa Hạ, y thuật cũng kém xa. Hẳn là nơi đây không có loại đan dược ấy.

Quân Cửu nhìn Vân Kiều, thấy hắn khá thuận mắt. Nàng ngoắc ngoắc ngón tay: “Ngươi đi theo ta.”

Thấy Quân Cửu xoay người bước vào hiệu thuốc, Vân Kiều vừa định cất bước thì gia nô đã hoảng hốt ngăn lại: “Công tử, cái gì mà Ích Khí Hoàn làm ấm tim chứ? Chúng ta trở về đi, trong phủ thiếu gì luyện dược sư luyện đan cho người.”

Gia nô hạ thấp giọng: “Công tử, để nô tài đưa người về.”

Trong thần sắc hắn lộ rõ vẻ khinh thường khó chịu. Công tử nhà hắn là thân phận gì chứ? Sao có thể dùng đan dược của một con bé miệng còn hôi sữa đưa cho?

“Lui xuống.” Vân Kiều nhàn nhạt quát một tiếng, rồi xoay người bước vào hiệu thuốc.

“Ai, công tử… công tử!”

Phía sau, Triệu Hạc mặt mày đen sì cũng đi theo vào. Hắn cũng muốn xem thử cái gọi là Ích Khí Hoàn làm ấm tim kia rốt cuộc là thứ gì.

Bước vào hiệu thuốc, vừa ngẩng đầu lên đã thấy Quân Cửu thong dong tự tại như đang dạo chơi nơi sân vắng. Nàng đi giữa các quầy thuốc, tiện tay bốc dược liệu bỏ vào rổ. Động tác nhìn qua tưởng như hờ hững, chẳng khác nào đang đùa nghịch. Nhưng Vân Kiều tinh ý nhận ra, mỗi nắm dược liệu Quân Cửu lấy đều vừa khéo đúng phân lượng.

Thành thạo đến mức ấy, rõ ràng nàng vô cùng tinh thông y thuật.

Rồi lại thấy Quân Cửu nhặt đủ dược liệu xong, bưng đến trước cối nghiền thuốc. Vân Kiều lập tức bước nhanh tới, khóe môi cong lên: “Để ta giúp ngươi nghiền thuốc.”

“Được.” Quân Cửu liếc nhìn Vân Kiều, rồi đưa cho hắn mấy vị dược liệu. “Nghiền mấy thứ này thành bột.”

“Công tử!” Gia nô trừng lớn mắt, không dám tin nổi.

Hắn tức giận trừng sang Quân Cửu: “Tiểu nha đầu kia, công tử nhà ta là thân phận gì chứ?”


“Ngươi dám sai công tử nhà ta nghiền thuốc. Hơn nữa hàn chứng của công tử nhà ta vừa mới lui, ngươi…”

Quân Cửu lạnh lùng liếc qua. Mọi lời của gia nô lập tức nghẹn cứng trong cổ họng. Hắn run bần bật, sợ hãi cúi rạp đầu xuống.

Rõ ràng chỉ là một tiểu nha đầu, vậy mà lại khiến hắn kinh hãi đến thế. Đến cả mở miệng cãi lại ngay trước mặt nàng, hắn cũng không dám.

Quân Cửu nói: “Hàn chứng không phải bệnh nan y. Vận động thích hợp sẽ có lợi cho ngươi.”

“Ừm.” Vân Kiều cười nhạt, gật đầu.

Đánh giá Vân Kiều, Tiểu Ngũ lên tiếng trong đầu Quân Cửu: “Chủ nhân, Vân Kiều này cũng biết điều đấy. Nhưng chủ nhân, trong không gian của người chẳng phải có sẵn Ích Khí Hoàn làm ấm tim sao? Đưa thẳng cho hắn chẳng phải là được rồi à? Vì sao còn phải luyện lại?”

“Ta muốn tự tay làm lại.”

“Vâng ạ.” Tiểu Ngũ thè lưỡi. Tùy hứng như vậy, đúng là Quân Cửu.

Quân Cửu thuần thục, nhanh nhẹn xử lý từng loại dược liệu. Vân Kiều nhìn động tác của nàng, chỉ thấy đó không giống như đang xử lý dược liệu, mà tựa như đang tạo nên một tác phẩm nghệ thuật. Từng cử chỉ trôi chảy như nước chảy mây bay, khiến người ta nhìn mà vui mắt.

Ích Khí Hoàn làm ấm tim vốn chỉ cần luyện chế đơn giản là thành. Quân Cửu cầm lấy dụng cụ luyện dược trong hiệu thuốc, tuy không giống với thứ nàng dùng ở kiếp trước, nhưng nàng nhanh chóng thích ứng, rất mau đã nắm được cách dùng chính xác.

Nghiền thuốc, tán bột.

Đun nấu, lọc lấy nước.

Để nguội, vo viên.

Từng động tác nối tiếp nhau, không hề ngừng nghỉ. Vân Kiều từng thấy không ít luyện dược sư luyện đan, nhưng chưa từng gặp ai có thể nhẹ nhàng, thành thạo vo ra từng viên đan dược tròn trịa như Quân Cửu. Viên nào viên nấy đồng đều như một, màu nâu nhạt, còn thoang thoảng mùi hương thanh dịu.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc