Tà Đế Quấn Quýt Sủng Ái: Cửu Tiểu Thư Thần Y

Chương 17

Trước Sau

break
“Dĩ nhiên là ngươi.” Quân Cửu ngước mắt, lạnh lùng nhìn thẳng vào ông ta. “Hàn chứng của hắn là tật bệnh mang từ trong bụng mẹ ra. Từ nhỏ thân thể đã yếu ớt, hư nhược. Hỏa Linh Chi có dược tính quá mạnh, quá nóng, ngươi cho hắn uống hai lát chẳng phải là cứu người, mà là đang thúc mạng hắn.”

“Ngươi ăn nói bừa bãi!” Triệu đại phu tức đến râu mép run lên.

Quân Cửu chẳng buồn để ý, trực tiếp bước tới, ngồi xổm xuống trước mặt thiếu niên. Gia nô thấy vậy liền trợn mắt quát: “Ngươi định làm gì?”

“Nếu không muốn hắn chết, thì đừng cản đường.”

“Ngươi… Ngươi có biết công tử nhà ta là ai không? Chỉ bằng ngươi mà cũng đòi chữa cho công tử nhà ta?”


Quân Cửu lạnh lùng liếc hắn một cái: “Cút ngay.”

Gia nô vừa chạm phải ánh mắt Quân Cửu, cả người lập tức cứng đờ, trên mặt lộ rõ vẻ hoảng sợ. Quân Cửu đưa tay ra, gia nô sợ đến mức lùi lại phía sau, không dám ngăn nàng nữa.

Triệu đại phu đứng bên cạnh, mặt mày đen sầm. Hắn trừng trừng nhìn chằm chằm Quân Cửu, tức tối vuốt chòm râu. Hắn thật muốn xem thử con bé này có bản lĩnh gì, lại dám nghi ngờ hắn!

Danh tiếng Triệu Hạc của hắn đâu chỉ vang dội ở Phong La Thành. Dù có đến hoàng thành, y thuật của hắn cũng chẳng thua ngự y bao nhiêu. Hắn đã nói thiếu niên này bệnh nguy kịch, vậy thì nhất định không cứu nổi.

Tóm lại, tuyệt đối không thể là do hỏa linh chi của hắn có vấn đề!

Mọi người cũng đều tò mò, ai nấy vươn cổ nhìn. Chỉ thấy Quân Cửu một tay giữ lấy mu bàn tay thiếu niên, đỡ hắn ngồi dậy, rồi chụm ngón tay ấn mạnh vào bụng hắn một cái.

“Ọe!” Thiếu niên há miệng nôn ra, phun hết hỏa linh chi vừa nuốt xuống.

Quân Cửu lấy ra một viên đan dược đút cho thiếu niên, đồng thời dặn gia nô: “Đi lấy một chén nước ấm lại đây.”

“Ai, được!”

Gia nô cuống quýt chạy sang quán trà bên cạnh bưng nước ấm tới. Sau khi đút thiếu niên uống xong, mọi người trông thấy hơi thở của hắn dần ổn định, sắc mặt cũng khá lên rõ rệt.

Triệu đại phu thấy vậy, không dám tin nổi: “Sao có thể!”

Hắn vội vàng bước tới bắt mạch cho thiếu niên. Kết quả, khi nãy còn khí mạch rối loạn, hơi thở mong manh như sắp chết, vậy mà chỉ trong chớp mắt, khí mạch trong cơ thể thiếu niên đã bình ổn trở lại, ngay cả chứng hàn phát tác nghiêm trọng cũng đã lui xuống.

Mới vừa rồi hắn còn chế nhạo Quân Cửu, giờ thì kết quả như cái tát giáng thẳng lên mặt hắn. Sắc mặt Triệu đại phu lúc xanh lúc trắng, khó coi vô cùng.

Mọi người thấy Triệu đại phu bắt mạch xong mà không nói lời nào, lại nhìn thiếu niên rõ ràng đã chuyển biến tốt, còn ai không hiểu kết quả là gì nữa?

Triệu đại phu vậy mà thật sự cho người ta uống nhầm thuốc!

Còn tiểu nha đầu này lại thật sự cứu sống được người!

Trong thoáng chốc, sắc mặt mọi người cũng trở nên vô cùng đặc sắc. Không ai nói gì. Nghĩ đến những lời ban nãy bọn họ đã ra sức nhục mạ Quân Cửu, ai nấy đều thấy mặt nóng bừng, xấu hổ đến mức chẳng biết giấu vào đâu.

“Công tử, ngươi không sao chứ?”

“Khụ khụ, ta không sao.” Thiếu niên ngẩng đầu nhìn Quân Cửu, “Đa tạ ngươi đã cứu ta. Ta tên là Vân Kiều.”

Tuy thiếu niên vừa phát bệnh, nhưng thần trí vẫn tỉnh táo. Hắn biết rõ mọi chuyện đã xảy ra, cũng biết Quân Cửu mới là ân nhân cứu mạng của hắn!


Nhàn nhạt liếc xéo thiếu niên, Quân Cửu lên tiếng: “Quân Cửu.”

Quân Cửu?

Mọi người đồng loạt trừng lớn mắt. Ở Phong La Thành này cũng có một Quân Cửu, tiếng xấu lan xa, lại là một phế vật ai ai cũng biết. Người trước mắt này cũng tên Quân Cửu sao? Không, nhất định không thể là cùng một người.

Phế vật kia sao có thể có y thuật còn cao hơn cả Triệu đại phu!

Thiếu niên Vân Kiều được gia nô đỡ đứng dậy. Hắn mang theo ý cười nhàn nhạt, chắp tay thi lễ với Quân Cửu.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc