Tà Đế Quấn Quýt Sủng Ái: Cửu Tiểu Thư Thần Y

Chương 15

Trước Sau

break
Ở Hoa Hạ, chỉ cần một viên đan dược của chủ nhân hắn thôi cũng đủ khiến vô số người tranh đoạt đến vỡ đầu. Muốn tới cầu y còn phải xem Quân Cửu có hứng hay không. Thân phận, địa vị hay tiền tài, ở trước mặt nàng đều chẳng có tác dụng gì.


Tùy ý mà sống, kiêu ngạo lạnh lùng. Đó chính là thánh thủ Quân Cửu, người có y thuật cao minh bậc nhất Hoa Hạ!

Từ đống sách ấy, Quân Cửu cũng hiểu thêm không ít điều về thế giới này.

Nơi đây có linh khí nhập thể, có thể tu luyện trở thành Linh Sư. Một khi tu vi đạt tới cực hạn, có thể dời non lấp biển, rung chuyển đất trời, tuổi thọ lại gần như vô tận. Ngoài ra còn có luyện dược sư hiếm hoi và tôn quý, cùng với nhiều thứ khác mà ngay cả Quân Cửu cũng chưa từng nghe qua tên.

Chỉ sau một lần xuyên không, tựa như chiếc hộp Pandora đã được mở ra, bày trước mắt Quân Cửu một thế giới mênh mông rộng lớn. Khiến lòng nàng dâng lên từng đợt sóng, chỉ muốn tự mình đi khắp nơi, tận mắt nhìn cho rõ thế giới kỳ diệu này.

Nhưng lúc này vẫn chưa vội. Trước hết phải giải quyết hết những rắc rối mà nguyên chủ để lại.

Quân Cửu nói: “Được rồi, sách cũng đã xem xong. Giờ đi hiệu thuốc mua ít dược liệu, rồi trở về.”

Nàng đứng dậy, phất tay áo một cái, thu toàn bộ sách vào không gian trong chiếc vòng tay. Sau đó xoay người rời khỏi hiệu sách. Chưởng quầy vẫn còn đứng chờ ngay ngoài cửa, mong có thể làm quen với vị khách lớn này, nào ngờ Quân Cửu đã sớm đi mất.

Đến trước cửa hiệu thuốc, nàng lại không ngờ nơi đó đã chật kín người, chen đến mức nước cũng không lọt, căn bản không thể vào được.

Quân Cửu khẽ nhíu mày, lên tiếng hỏi một phụ nhân đứng bên cạnh: “Bên trong xảy ra chuyện gì vậy?”

“Trong đó có một vị công tử trẻ tuổi phát bệnh. Trông dọa người lắm! Chủ hiệu thuốc đã đi mời đại phu rồi. Vị công tử ấy lại còn tuấn tú như thế, nếu cứ vậy mà mất mạng thì tiếc quá.”

Tiểu Ngũ lên tiếng: “Chủ nhân, bên kia đông vui thật.”

“Ừ.” Quân Cửu hờ hững đáp, “Đọc trong sách chỉ là học vẹt. Vừa hay hôm nay có thể xem thử, y thuật ở đây rốt cuộc đến mức nào.”

Đúng lúc ấy, nàng nghe thấy có người lớn tiếng hô lên: “Triệu đại phu tới rồi!”

Quân Cửu ngẩng đầu nhìn sang. Từ xa, một lão giả râu tóc bạc phơ đang được đám người vây quanh, cung kính mời vào. Mọi người tự giác tách ra nhường lối. Quân Cửu cũng cất bước theo sau.

Đi vào giữa đám đông, nàng nhìn thấy một thiếu niên đang ngã trong lòng gia nô. Sắc mặt hắn trắng bệch, mồ hôi lạnh tuôn không ngừng, thân thể run rẩy, hai tay siết chặt thành nắm đấm. Chỉ nhìn qua cũng biết hắn đang vô cùng đau đớn, khó chịu.

Y phục trên người bọn họ tinh xảo, sang quý, thoạt nhìn không giống người của thành Phong La.

“Triệu đại phu tới rồi!”

“Đại phu, xin người mau xem cho công tử nhà ta! Công tử nhà ta mắc chứng hàn, giờ lại phát tác. Thế mà hôm nay còn không mang theo thuốc, biết phải làm sao bây giờ?”


Gia nô lo lắng đến mức giọng nói cũng nghẹn lại, mang theo tiếng nức nở.

Triệu đại phu nghiêm mặt, cất giọng trấn an: “Ngươi buông hắn ra trước đi, để hắn nằm thẳng xuống.”

Bắt mạch cho vị công tử kia xong, Triệu đại phu vuốt râu, quay sang nói với chủ hiệu thuốc: “Mau đi lấy Hỏa Linh Chi!”

“Hỏa Linh Chi mà cho hắn uống, chỉ sợ hắn chết càng nhanh hơn.”

“Ai đang ăn nói bậy bạ đó?” Triệu đại phu bất mãn ngẩng đầu lên.

Theo hướng ánh mắt hắn nhìn tới, đám người lập tức tản ra, để lộ Quân Cửu đang đứng phía sau. Thân hình nàng mảnh mai đơn bạc, thoạt nhìn như chỉ cần một cơn gió thổi qua cũng có thể ngã xuống.

Triệu đại phu nhíu mày, hóa ra chỉ là một tiểu nha đầu.

Chưa đợi Triệu đại phu mở lời, chủ hiệu thuốc đã quát lớn: “Con bé kia, ngươi biết gì mà nói? Triệu đại phu là danh y lừng lẫy nhất thành Phong La, ngay cả người ở hoàng thành cũng từng đến mời ông ấy chữa bệnh. Ngươi là cái thá gì mà dám nghi ngờ Triệu đại phu?”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc