Mục đích của Quân Cửu là hiệu sách lớn nhất trong thành Phong La. Không gì thích hợp hơn hiệu sách để giúp nàng nhanh chóng hiểu rõ thế giới này.
Chỉ với một tờ ngân phiếu, Quân Cửu đã bao trọn một gian nhã thất trong hiệu sách. Nàng tự tay chọn sách, xếp chồng lên thành một ngọn núi nhỏ. Chưởng quầy thấy vậy, cười đến không khép miệng nổi: “Tiểu thư thật sảng khoái! Số sách này, không biết là để ta gói lại đưa về phủ cho người, hay là…”
“Đem hết vào nhã thất, ta tự có sắp xếp.”
“Được rồi. Tiểu thư, chỗ sách này cũng đủ cho người đọc suốt một năm đấy. Năm sau đọc xong, cứ việc quay lại. Hiệu sách của ta ở thành Phong La này có tiếng lắm! Người muốn loại sách gì cũng có!”
Quân Cửu hờ hững gật đầu. Đợi chưởng quầy lui ra rồi đóng cửa lại, nàng khẽ phất tay áo. Trên bàn, mười quyển sách lập tức tách thành hai hàng mà mở ra.
Nheo mắt lại, Quân Cửu khẽ quát: “Lên.”
Mười quyển sách không gió mà tự lật. Tốc độ giống hệt nhau, từng trang từng trang lật mở. Ánh mắt Quân Cửu khẽ chuyển động, thu hết toàn bộ nội dung của mỗi quyển sách vào đáy mắt.
Nếu để vị quản sự vừa rồi trông thấy cảnh này, e rằng ông ta sẽ sợ đến trợn mắt há miệng.
Đây mà gọi là đọc sách sao?
Người bình thường đọc một quyển, ít nhất cũng phải mất hai ba ngày. Còn Quân Cửu thì một lần đọc liền mười quyển. Chỉ trong thời gian một nén nhang đã xong, rồi lại tiếp tục sang lượt kế tiếp. Tốc độ ấy quả thật chẳng khác nào quái vật!
Hơn nữa, Quân Cửu còn có thể nhất tâm nhị dụng, vừa đọc vừa thong thả nhấm nháp điểm tâm, đúng là càng lúc càng khiến người ta thấy quá mức khác thường.
Cả chồng sách dày chất cao như núi nhỏ, Quân Cửu chỉ tốn đúng một buổi sáng đã xem hết toàn bộ. Nàng đưa tay sờ cằm, ánh mắt lộ vẻ suy ngẫm.
Giọng Tiểu Ngũ từ trong chiếc vòng tay truyền ra: “Chủ nhân, thế nào rồi?”
“Y thuật của thế giới này thấp đến đáng sợ. Nếu đổi thành chỗ chúng ta, e rằng ngay cả một học đồ cũng còn hiểu nhiều hơn đám đại phu ở đây.”
Tiểu Ngũ kinh ngạc: “Y thuật nơi này lại kém đến vậy sao?”
“Ừ. Từ y lý đến thủ pháp, nhiều lắm cũng chỉ ngang với trình độ của Hoa Hạ ba ngàn năm trước. Ở đây còn có một nghề gọi là luyện dược sư, địa vị còn cao hơn cả Linh Sư, được người người kính trọng.”
“Vậy y thuật của chủ nhân so với luyện dược sư thì sao?” Tiểu Ngũ tò mò hỏi tiếp.
Khóe môi Quân Cửu khẽ cong lên. Nàng khép quyển sách lại, gảy nhẹ lên chiếc vòng tay rồi ngạo nghễ cười: “Đè bẹp hoàn toàn, không có chút áp lực nào.”
“Oa! Vậy chủ nhân có thể luyện đan, kiếm thật nhiều tiền, nổi danh khắp thiên hạ.”
Đối với Quân Cửu, đây đúng là niềm vui ngoài dự liệu. Y thuật của nàng đến nơi này vẫn có thể tiếp tục dùng được!
Tên các loại thảo dược, dược liệu đều giống nhau như đúc. Còn thuật luyện đan mà đám luyện dược sư coi như độc môn bí pháp, chẳng qua chỉ là khi luyện đan đưa sức mạnh của bản thân vào trong viên đan dược, khiến dược hiệu trở nên mạnh hơn mà thôi. Nói cho dễ hiểu, thứ sức mạnh ấy chính là linh lực của thế giới này.
Đầu ngón tay Quân Cửu khẽ gõ lên mặt bàn: “Giờ thì ta đã hiểu rồi. Nguyên chủ chẳng qua chỉ bị bế tắc kinh mạch, chứ đâu phải không chữa được. Vậy mà lại bị bọn chúng gọi là phế vật.”
“Hóa ra là vì bọn chúng căn bản không chữa nổi!” Tiểu Ngũ khinh thường hừ một tiếng.
“Một vấn đề nhỏ như bế tắc kinh mạch mà cũng không trị được, y thuật của thế giới này đúng là hết cứu rồi. Giờ chủ nhân đã tới, vừa hay có thể dạy bọn chúng thế nào mới gọi là y thuật chân chính.”
Chiếc vòng tay khẽ phát ra ánh sáng mờ mịt, giọng Tiểu Ngũ đầy vẻ sùng bái khi khen Quân Cửu.