Sóng Nhiệt

Chương 99: Đối với cậu, tớ vẫn luôn phải nhịn

Trước Sau

break

  Giản Sanh im lặng.

Bên ngoài bất ngờ vang lên tiếng hai bạn nữ nói chuyện, có người gõ cửa: “Có ai trong đó không?”

“Sao thế? Cửa này mở không được à?”

“Không biết nữa, chắc hỏng rồi?”

Giản Sanh hoảng lên, đẩy vào ngực Hứa Châu Thiên, cuối cùng cũng thoát ra khỏi vòng tay cậu.

Nhưng cậu vẫn đứng chắn trước cửa.

Hứa Châu Thiên cúi đầu áp sát gương mặt trắng mịn của cô: “Cậu biết không? Đối với cậu, tớ vẫn luôn phải nhịn.”

Nói xong cậu mới mở cửa, luồng không khí bên ngoài ùa vào.

Giản Sanh vội bước ra ngoài.

Hai bạn nữ lớp khác đang đứng đó, còn đang thắc mắc thì thấy cửa mở, một cô gái bước ra, mặt hơi đỏ, cả hai liếc nhau đầy ngạc nhiên.

Giản Sanh không nhìn họ cứ thế đi thẳng.

“Giản... Sanh? Là cậu ấy đúng không?”

“Đúng rồi, đẹp thật sự luôn.”

“Cậu nghe chưa, kỳ thi giữa kỳ lần này, cậu ấy lại đứng nhất, Hứa Châu Thiên thua đúng một điểm đó haha.”

“Hả? Có điểm rồi à?”

“Ừ, tớ thấy trên QQ, giáo viên chủ nhiệm lớp 11A1 sáng nay vào lớp họ thông báo rồi.”

“Trời ơi, Giản Sanh lại đứng nhất thật à?”

“Thật mà.”

Hai người bỗng im bặt, vì khi bước vào phòng nước nóng, họ thấy một nam sinh cao ráo đang đứng lười biếng trước máy lấy nước, tay trái cầm một chiếc cốc đen.

Hứa Châu Thiên nổi bật quá mức, vừa đẹp trai vừa có chút ngông nghênh. Chỉ đơn giản đứng đó chờ nước đầy mà khí chất đã khiến người ta không thể rời mắt.

Nhưng cả hai không dám nói gì thêm.

Nước đầy, cậu ấn nút dừng.

Hai bạn nữ vội né sang bên, Hứa Châu Thiên cầm cốc nước bước ngang qua.

Đợi cậu đi xa rồi, họ mới bắt đầu bàn tán lại.

“Không thể nào, vừa nãy... là Hứa Châu Thiên và Giản Sanh ở trong đó một mình á?”

“Có gì lạ đâu, biết đâu hai người thật sự đang yêu thầm đấy.”

Chuông vào lớp vang lên.

Giản Sanh lấy sách từ ngăn bàn ra.

Đang mải suy nghĩ, cô nghe thấy Lam Lôi Lôi ở bàn bên kia gọi: “Sanh Sanh, tiết này là Văn mà, sao cậu lại lấy sách Toán ra thế?”

Giản Sanh ngẩn người một chút, mới nhận ra đúng là tiết Văn, cô khẽ “à” một tiếng: “Tớ nhớ nhầm.”

Cúi đầu nhét sách Toán lại vào ngăn bàn, rồi lục tìm sách Ngữ văn.

Cô chợt nhớ ra, tiết này chắc là giáo viên sẽ chữa bài thi.

Người ngồi bàn sau liếc nhìn cô, mở nắp bình nước.

Giữa mùa hè nóng bức thế này, cậu gần như chẳng bao giờ uống nước nóng.

Nhưng hôm nay lại khác, hơi nước bốc lên.

Nước quá nóng, uống không nổi, cậu đậy nắp lại đặt bình xuống.

Thầy Chân Đào bước vào lớp, vẻ mặt rạng rỡ không khác gì cô Trương Tú Anh hay giáo viên tiếng anh Thôi Lệ lúc nãy.

“Chắc mọi người đều biết điểm rồi nhỉ?” Thầy cười: “Môn Văn lần này, điểm cao nhất là Giản Sanh, 146 điểm.”

“Rất hiếm có đấy, Giản Sanh lần này lại được điểm tuyệt đối phần viết văn. Mà liên tiếp đạt điểm tối đa phần này thì không dễ đâu. Triệu Thần Vũ và Tần Tiêu Đồng cũng rất tốt, một bạn được 140, một bạn 139. Cung Thư Duyệt lần này cũng tiến bộ, được 135 điểm. Thầy nhớ trước đây môn Văn của em ít khi vượt 130, giống như Hứa Châu Thiên, môn Văn là điểm yếu của hai em.”

Nguyên Bào chen vào nói: “Thầy ơi, lần này Hứa thần tiên chỉ được 118 điểm thôi!”

“Đúng rồi, 118 điểm, nhưng vẫn cao hơn lần trước đó. Hôm trước em ấy chỉ được 101 thôi, vẫn là thua ở phần viết văn. Hứa Châu Thiên à, bài văn lần này của em nhìn thì có vẻ nghiêm túc hơn, nhưng nếu để tôi chấm thì cũng chẳng cho nổi điểm cao, cùng lắm là 35 điểm.”

Thầy Chân Đào đùa: “Em ngồi cùng bàn với Giản Sanh mà không chịu học hỏi chút gì à? Nếu em học được một phần kỹ năng viết văn của Giản Sanh, thêm được một điểm thôi thì đã không bị em ấy vượt mặt rồi.”

Cả lớp im lặng một giây rồi bật cười.

Có vài tiếng cười nghe không rõ ý, hơi mập mờ.




break
Trước Sau

Báo lỗi chương