Sóng Nhiệt

Chương 98: Lại đè xuống tớ nữa hả

Trước Sau

break

  Có lẽ cuối tuần thầy cô không tăng ca để chấm bài, nên điểm thi giữa kỳ ra chậm hơn kỳ thi tháng trước.

Dù chưa có điểm nhưng giáo viên đã bắt đầu chữa bài cho cả lớp.

Hai tiết đầu buổi chiều là môn Toán.

Tiết thứ hai, khi chữa đến câu trắc nghiệm gần cuối cùng, giáo viên Toán nói: “Câu này khó đấy, còn khó hơn cả hai câu tự luận cuối, rất dễ chọn sai.”

“Thầy ơi, đáp án là A phải không?” Nguyên Bào giơ tay hỏi.

Vì cậu đã từng dò đáp án với Hứa Châu Thiên, mà Hứa Châu Thiên thì hầu như lần nào cũng đạt điểm tuyệt đối ở môn Toán và tổ hợp lý, rất ít khi sai, nên đáp án của cậu gần như trùng khớp với đáp án chuẩn.

“Ừ, chọn A.” Giáo viên Toán đáp.

“Yeah yeah yeah, đoán đúng rồi!” Nguyên Bào phấn khích reo lên.

Giáo viên Toán bật cười: “Được đấy Nguyên Bào. Thầy nói cho các em biết nhé, sau này gặp mấy câu không chắc chắn như thế này thì cứ đoán, đừng để trống.”

“Đoán đúng còn có điểm, để trống thì chẳng được gì.”

“Biết rồi thầy ơi.” Một học sinh đáp.

Giản Sanh cụp mi mắt, suy nghĩ nhìn chằm chằm vào câu hỏi đó.

Nhưng mà cô cũng không ngờ rằng, dù đã sai câu trắc nghiệm này, cảm giác làm bài Toán và tổng hợp cũng không tốt lắm, nhưng điểm cuối cùng lại vượt ngoài mong đợi.

Sáng thứ Ba, trong tiết đọc đầu giờ, cô giáo Trương Tú Anh cầm bảng xếp hạng bước vào lớp, thông báo điểm đã có.

Tâm trạng cô rất vui: “Kỳ thi giữa kỳ lần này, lớp mình có số lượng học sinh vào top 50 ổn định hơn kỳ thi tháng trước, và top 10 không có lớp nào chen vào, toàn bộ đều là học sinh lớp mình, rất xuất sắc. Đặc biệt là hai bạn đứng đầu, cô rất hài lòng.”

Nhắc đến hai vị trí đầu, cả lớp lập tức sôi nổi hẳn lên.

Trước đây, mọi người không quá để tâm, vì hạng nhất gần như luôn là Hứa Châu Thiên, chẳng có gì bất ngờ, chỉ có thể hóng xem ai giành được hạng nhì hay hạng ba.

“Người đứng đầu vẫn là Giản Sanh, 701 điểm, rất tuyệt vời. Hạng hai là Hứa Châu Thiên, 700 điểm, cũng rất xuất sắc. Kỳ thi giữa kỳ lần này khó hơn kỳ thi tháng trước khá nhiều, vậy mà vẫn có học sinh đạt trên 700 điểm, hơn nữa là hai bạn, cô rất vui và mong hai em tiếp tục giữ vững phong độ.”

Cả lớp đều khá sửng sốt, bởi vì Giản Sanh lại một lần nữa đứng nhất.

Không ít người như thể trên đầu khắc hai chữ “Trâu bò” để bày tỏ sự thán phục trong lòng.

Sau khi Trương Tú Anh nói xong, cô liếc nhìn Hứa Châu Thiên một cái, rồi đưa bảng xếp hạng cho Triệu Thần Vũ: “Được rồi, các em tiếp tục đọc bài đi!”

Tiếng giày cao gót vang lên khi cô rời khỏi lớp.

Hai nam sinh ngồi cạnh bàn Triệu Thần Vũ không nhịn được mà ghé lại xem: “Đuma, hạng ba là Cung Thư Duyệt, 663 điểm! Cách biệt với Giản nữ thần và Hứa thần tiên quá xa!”

“Cho tớ xem với!” Lam Lôi Lôi ở phía sau điên cuồng dùng bút chọc vào lưng Triệu Thần Vũ.

Tiếng bàn luận trong lớp rộ lên không ngớt, càng lúc càng náo nhiệt, ai nấy đều như quên mất tiết đọc bài đầu giờ. Dù người đứng đầu không phải họ, nhưng ai cũng phấn khích như thể chính mình đạt được.

Triệu Thần Vũ dứt khoát nhét bảng xếp hạng vào ngăn bàn: “Đọc bài trước đi, lát nữa tớ sẽ dán lên tường.”

...

Tiết đọc sáng vừa kết thúc, cả lớp chuyển sang học tiếng anh.

Cô giáo tiếng anh chắc cũng bất ngờ khi Giản Sanh lại một lần nữa vượt qua Hứa Châu Thiên giành hạng nhất, nên tiết này gọi cô lên đọc liền hai đoạn văn.

Tan học, Giản Sanh cầm cốc nước đi đến phòng nước nóng để lấy nước.

Nước vừa đầy, cô quay người bước ra, không biết có phải đang mải nghĩ gì đó hay không nên không chú ý đường đi, thế là đâm thẳng vào một người.

Cô định lùi lại để nói xin lỗi, nhưng người kia lại ôm lấy cô.

Giản Sanh ngẩn người ngẩng đầu lên, “rầm” một tiếng, cửa phòng nước bị người đó đóng lại.

“Hứa Châu Thiên.” Giản Sanh ngẩng đầu nhìn rõ người trước mặt, khẽ gọi.

Hứa Châu Thiên cao hơn cô một đoạn, đứng gần khiến cô phải ngẩng lên, góc nhìn đầu tiên là chiếc cằm lạnh lùng, sắc nét của cậu.

Trên người cậu có mùi dầu gội sạch sẽ, xen lẫn chút hương thảo dịu nhẹ.

Gió từ ô cửa nhỏ thổi vào, nhưng không thể xua đi hơi nóng đang lan trên mặt Giản Sanh.

“Cậu làm gì vậy?” Cô lên tiếng hỏi.

Hứa Châu Thiên như đã kìm nén rất lâu, nâng cằm cô lên, giọng khàn khàn nhưng đầy kiên nhẫn: “Lại đè xuống tớ nữa hả?”

Khoảng cách quá gần, hơi thở cũng gần, Giản Sanh đứng không dám nhúc nhích.

Cô định lùi ra khỏi vòng tay của Hứa Châu Thiên, nhưng bị cậu giữ chặt, không nhúc nhích được.

Bên tai vang lên tiếng tim đập dồn dập, chẳng rõ là của ai.

Cằm cô vẫn bị Hứa Châu Thiên nâng nhẹ, ánh mắt hơi hoảng loạn, ánh lên vẻ ướt nhẹ như sắp khóc.

Cảm giác mềm mại nơi đầu ngón tay khiến hơi thở của Hứa Châu Thiên dừng lại một nhịp, ánh mắt càng thêm sâu.

“Cậu buông tớ ra trước đi.” Giản Sanh nói, đẩy nhẹ cậu một cái.

Hứa Châu Thiên không nhúc nhích.

“Là do cậu bị thương, nếu không thì chắc tớ cũng không vượt qua cậu được.” Giản Sanh nói.

Hứa Châu Thiên khẽ cười: “Thật à?”

“Ừ.”

Không khí lặng đi, ánh sáng trong phòng mờ mờ, chỉ còn tiếng thở nhẹ.

“Hứa Châu Thiên.” Giản Sanh lại gọi cậu: “Buông tớ ra đi.”

Giọng cậu khàn khàn, nghe như đang cố kìm nén: “Không.”

“Cho tớ ôm thêm chút nữa.”

“Chỉ một chút thôi.”




break
Trước Sau

Báo lỗi chương