Hai người gặp nhau ở cửa trung tâm thương mại như đã hẹn, cùng nhau đi mua ba lô trước.
“Không ngờ nha, bảo bối của tớ giỏi thế, vào Tam Trung mà vẫn thi được hạng nhất, còn hơn cả Hứa Châu Thiên nữa.” Vệ Thư Dao nắm tay Giản Sanh.
Nhắc lại chuyện này, cô vẫn thấy kích động.
“Không phải tớ nói rồi sao, tớ đã xem đề dự đoán môn tổng hợp của Hứa Châu Thiên.” Giản Sanh nói.
“Thì sao chứ, đã gọi là đề dự đoán thì cậu ấy cũng xem rồi mà, hai người đều làm đề đó, vậy mà cậu vẫn hơn cậu ấy một điểm, chứng tỏ cậu giỏi hơn cậu ấy.” Vệ Thư Dao nắm lấy hai tay Giản Sanh.
Lý luận này Giản Sanh đúng là lần đầu nghe thấy.
Cô bật cười: “Cậu đúng là lý lẽ kỳ quặc.”
“Tớ đâu có nói sai.” Vệ Thư Dao nói.
“Thôi nào, xem thử cậu muốn mua cái nào.” Giản Sanh kéo cô đi tiếp.
Dạo một vòng vẫn chưa chọn được cái nào ưng ý, Vệ Thư Dao hỏi: “Cậu định mua gì tặng mợ cậu vậy?”
Giản Sanh đáp: “Tớ cũng chưa biết, không biết nên tặng gì cho hợp.”
“Ê, hay là tụi mình đi làm gốm đi? Tầng bốn có tiệm thủ công khá nổi, học sinh còn được giảm giá 30%, tớ đã muốn đến đó từ lâu rồi.” Vệ Thư Dao nói: “Làm gốm xong rồi đi mua ba lô.”
“Trung bình bao nhiêu tiền một người?” Giản Sanh hỏi.
“Trời ơi, học sinh mà, chắc không quá một trăm đâu.” Vệ Thư Dao nói.
Tự tay làm, chắc chắn sẽ có thành ý hơn là mua ở cửa hàng, Giản Sanh thấy đề nghị của Vệ Thư Dao rất hay, gật đầu” “Được, vậy đi thôi.”
Hai người cùng nhau đi thang cuốn lên tầng bốn.
...
“Bao nhiêu người?” Vào trung tâm thương mại, Hứa Châu Thiên hỏi.
Nguyên Bào nói: “Tiểu Tiện còn dẫn theo hai người bạn nữa, chắc bảy tám người.”
Hai người bước lên thang cuốn, chuông điện thoại vang lên.
“À đúng rồi, Lâm Phi cũng dẫn người theo, lớp bọn họ có người mới tên là Lý Văn Dương.” Nguyên Bào vừa nói vừa lấy điện thoại từ túi ra, là Lâm Phi gọi đến.
Đầu dây bên kia nói gì đó, cậu nói: “Đừng hối, tụi này đến trung tâm thương mại rồi, chút nữa thôi.”
Giọng nói vừa dứt, cậu ngẩng đầu lên: “Ê ê, Giản nữ thần?”
“Anh Thiên, mau nhìn đi, xem có nhìn nhầm không?”
...
Giản Sanh và Vệ Thư Dao cùng đến tiệm thủ công DIY làm gốm tên là Kỳ Chi.
Cuối tuần bên trong khá đông người, tiệm gốm này có không gian thanh nhã mang hơi hướng thủ công, thoang thoảng mùi đất sét.
Trong tiệm có thể trải nghiệm tự tay tạo hình hoặc chọn phôi trắng để tô màu.
Nếu chọn tạo hình thì từ lúc làm khô đến tô màu rồi nung thành phẩm, ít nhất mất 20 ngày, quá lâu, Giản Sanh quyết định chọn một phôi trắng đẹp để tô màu, nhanh nhất ba ngày là có thành phẩm, không bị trễ sinh nhật của Phó Yên Hồng.
Vệ Thư Dao cùng Giản Sanh chọn phôi trắng ở kệ hàng.
“Cái này dễ thương ghê.” Vệ Thư Dao chọn một cái đĩa mặt mèo.
“Cái này cũng dễ thương.” Giản Sanh chỉ vào một cái ly hình thỏ ở tầng trên cùng của kệ, có nắp, trên nắp là hai tai thỏ cực kỳ đáng yêu.
“Ê? Cái này giống avatar QQ của cậu đó.” Vệ Thư Dao nói.
Hai người đang nói chuyện thì không để ý có hai bóng người bước vào tiệm.
Trên kệ có nhiều phôi trắng nhìn rất bắt mắt, nhưng không thể chọn cái nào quá dễ thương để tặng Phó Yên Hồng, cuối cùng chọn tới chọn lui, Giản Sanh chọn một bình hoa có hình dáng tinh tế, vì Phó Yên Hồng thích trồng hoa, chắc sẽ thích.
Vệ Thư Dao không vội lấy thành phẩm nên không chọn phôi trắng, quyết định tự tay làm một cái, muốn tạo hình thế nào thì tạo.
Cô đã muốn chơi đất sét từ lâu.
Hai người chia nhau ra, Giản Sanh đến khu tô màu suy nghĩ nên chọn màu nào, Vệ Thư Dao ngồi xuống trước một máy tạo hình gần đó.
Lúc đầu Giản Sanh không để ý, khi chọn màu cô phát hiện trong tiệm có khá nhiều cặp đôi, đối diện cô là một cặp, bọn họ ngồi sát nhau, nam ôm nữ từ phía sau, cùng nhau ngọt ngào tạo hình.
Bên trái cũng có một cặp đang chuẩn bị tô màu cho phôi trắng giống cô.
“Ai da, đừng dùng màu này, xấu lắm.” Cô gái nũng nịu nói.