“Giản Sanh, hôm nay tổ các cậu trực nhật đấy.” Trước tiết học cuối cùng, Triệu Thần Vũ ngồi bàn chéo sau nói với Giản Sanh.
“Hả?” Giản Sanh quay đầu.
“Tớ nói hôm nay tổ các cậu trực nhật, tan học nhớ bảo mọi người đừng về.” Triệu Thần Vũ nói lại.
“Được.”
Tiểu học, trung học và cả lúc học ở trường Phụ Trung, Giản Sanh đều từng làm cán sự lớp, nhưng làm tổ trưởng thì đây là lần đầu tiên.
Chuông tiết cuối cùng vang lên, cô đứng dậy thông báo với mọi người về chuyện trực nhật.
Nguyên Bào giả vờ không nghe thấy, xách cặp rời đi.
Cậu thường xuyên trốn trực nhật đã thành thói quen, nhiều tổ trưởng cũng chẳng làm gì được.
“Nguyên Bào.” Giản Sanh gọi một tiếng.
Nguyên Bào ôm bụng: “Tổ trưởng, tớ... tớ bị tụt huyết áp, phải về nhà uống thuốc, thiếu tớ một người cũng không sao mà.”
Giản Sanh không hiểu cậu ta bị tụt huyết áp sao lại ôm bụng, nhưng cô không vạch trần, chỉ nhẹ nhàng không nói gì, đang nghĩ cách phân công công việc cho những người còn lại.
Nghe thấy Hứa Châu Thiên nhấc mí mắt nói với Nguyên Bào một câu: “Quay lại.”
Giọng nói rất nhẹ.
Nguyên Bào thầm lè lưỡi, đành phải xách cặp quay lại.
Phải nói trước đây người trốn trực nhật không chỉ có cậu ta, Hứa Châu Thiên cũng thường xuyên trốn. Ngoài danh hiệu học thần, cậu còn rất nghịch ngợm.
Mọi người cũng đều mắt nhắm mắt mở không ai lên tiếng hay mách giáo viên.
Lần này tổ trưởng là Giản Sanh, cậu lại thay đổi tính tình. Anh hùng khó qua ải mỹ nhân, Nguyên Bào thầm thở dài.
“Chúng ta phụ trách quét lớp nhé.”
“Hai cậu kia, phụ trách lau nhà...”
Giản Sanh phân công. Dùng chút thời gian, cuối cùng cũng phân công xong.
Tổ này nữ ít nam nhiều, nữ phụ trách quét lớp, nam phụ trách lau nhà, lau bảng và đổ rác.
Giản Sanh cũng là một người quét lớp.
Nếu không phải tổ trưởng, hoàn thành nhiệm vụ xong là có thể về, nhưng Giản Sanh lại ngoan ngoãn, nghĩ sẽ đợi mọi người làm xong rồi mới về, cô ngồi tại chỗ ôn lại bài học hôm nay.
Dần dần người trong lớp rời đi gần hết. Rồi dần dần Giản Sanh phát hiện trong lớp chỉ còn lại cô và Hứa Châu Thiên.
Giản Sanh chậm rãi thu sách vở và túi bút vào cặp, đứng dậy.
Chưa kịp rời khỏi chỗ, Hứa Châu Thiên vừa đặt cây lau nhà xuống đã bước đến, hai tay chống lên bàn và lưng ghế của cô, như thể vây cô lại trong chỗ ngồi không cho cô đi.
Giản Sanh ngẩng đầu.
Hứa Châu Thiên đứng rất gần, hơi thở phả nhẹ bên tai, ánh mắt từ sống mũi hồng hồng của cô trượt xuống chiếc cằm trắng mềm mại: “Đang đợi tôi cùng về à?”
“Không phải.” Cảm nhận được hơi thở của cậu lại gần thêm chút nữa, Giản Sanh vội vàng quay mặt đi.
“Đừng có chối.” Giọng Hứa Châu Thiên khàn khàn, nghe vừa lười biếng vừa có chút nghịch ngợm.
Vì đến kỳ kinh nguyệt, sáng thứ bảy hôm đó, Giản Sanh ngủ đến hơn mười giờ mới tỉnh.
Rời giường sau đó cô đến trước bàn, miệng còn đang ngái ngủ, vừa chải tóc xong thì điện thoại rung lên.
Là tin nhắn của bạn thân Vệ Thư Dao.
[Bảo bối, chào buổi sáng, à không, nửa buổi sáng mới đúng haha, tớ vừa tỉnh còn đang nằm trên giường.]
Giản Sanh trả lời: [Tớ cũng mới dậy không lâu.]
[Ôi trời, cậu là học bá mà, cuối tuần cũng dậy sớm sao.]
[Đau bụng kinh, muốn ngủ bù một chút.]
[Thế giờ đỡ chưa, còn đau không?]
[Không còn cảm giác gì nữa, hôm qua mới đau dữ dội.]
[Cậu học hành chăm quá, đừng thức khuya nữa, tớ thì chưa bao giờ bị đau bụng kinh, mỗi lần đến kỳ đều chẳng thấy gì.]
Giản Sanh gửi một sticker hình thỏ nằm bẹp xuống đất.
Vệ Thư Dao: [Haiz, ban đầu còn định rủ cậu đi mua ba lô với tớ hôm nay, tiện thể gặp nhau ôn chuyện cũ.]
Giản Sanh: [Ba lô cậu hỏng rồi hả?]
Vệ Thư Dao: [Ừ đó, dây kéo không chịu hợp tác, dùng cực kỳ bất tiện.]
Giản Sanh nhớ ra thứ sáu tuần sau là sinh nhật của Phó Yên Hồng, ngồi xuống mép giường, mái tóc đen mềm mại rũ xuống, tay cầm điện thoại trả lời: [Vậy cùng đi nhé, tớ đi với cậu mua ba lô, cậu đi với tớ chọn quà sinh nhật cho mợ.]