Sóng Nhiệt

Chương 150

Trước Sau

break

  Trời tháng bảy nóng hầm hập như cái lò, mây chất chồng cũng như bị nắng nung chảy.

Thoắt cái kỳ nghỉ đã trôi qua nửa chặng. Năm nay đặc biệt, vừa có hai lần lập xuân, lại có hai tháng sáu, một tháng sáu âm lịch, một tháng nhuận.

Cuối tháng, Giản Sanh ngồi bên bệ cửa sổ đọc sách, nhận được tin nhắn từ Hứa Châu Thiên.

[Đề tớ cho cậu làm xong chưa?]

Vài hôm trước cậu gửi cho cô một file, trong đó có mấy bộ đề: hai đề toán, ba đề tổng hợp. Toàn là dạng khó, làm không hề trôi chảy, mãi sáng nay cô mới hoàn thành.

Cô trả lời: [Xong rồi.]

Điện thoại rung lên.

X: [Ngày mai cùng đi thư viện học nhé? Những đề đó tớ cần sửa trực tiếp.]

Giản Sanh rũ mi, lặng lẽ nhìn màn hình.

Có lẽ vì cô chậm trả lời, điện thoại lại rung: [Được không?]

Từ sau buổi tụ tập ở nhà Triệu Thần Vũ, họ đã lâu chưa gặp nhau. Hứa Châu Thiên dạo này hình như bận, còn cô thì ở nhà ôn tập. Tuần trước cậu từng hẹn, nhưng lúc đó cô bị Lý Kiệt kéo đi nghe buổi giảng về kỳ thi nên lỡ mất.

[Được.]

Điện thoại lại rung, lần này cậu gọi thẳng cuộc gọi thoại.

Đúng lúc ngoài cửa có tiếng cậu mợ nói chuyện, Giản Sanh vội chỉnh nhỏ âm lượng, chưa bắt máy ngay. Đợi gần ngắt cô mới nhận, giọng nhỏ: “Alo?”

Đầu bên kia im lặng, một lúc sau mới vang lên: “Có nhớ tớ không?”

Vừa mở miệng đã hỏi thế, khiến cô không biết nói sao.

Giản Sanh né sang chuyện khác: “Nếu mai đi thư viện thì phải dậy sớm, nghỉ hè đông lắm.”

“Được thôi, cậu nói mấy giờ?”

“Ừm, bảy rưỡi đi.”

“Dậy sớm thế.” Hứa Châu Thiên cười khẩy: “Tớ có thể hiểu là cậu nhớ tớ quá, nên muốn gặp sớm không?”

“Cậu đừng tự luyến như thế.” Giản Sanh nói.

Chợt nhận ra, câu này cô đã nói với cậu không ít lần.

Hứa Châu Thiên vốn hay vậy, tự tin đến mức ngông cuồng.

“Thế thì cậu quá lạnh lùng, không biết nhớ tớ.”

“Không liên quan gì đến lạnh lùng cả.”

“Được rồi, chỉ mình tớ nhớ cậu cũng được.”

Ngoài cửa cậu mợ vẫn trò chuyện, Giản Sanh thấy tim căng thẳng, không muốn tiếp tục, khẽ nói: “Tớ cúp đây.”

“Thêm chút nữa đi, tớ nhịn bao ngày rồi, cũng chưa gọi cho cậu.”

“Không nói nữa, mai gặp...”

Điếu thuốc trong tay cậu cháy dở, tàn lửa lúc sáng lúc tối, cậu gạt đi: “Được, mai nói tiếp.”

“Ừm.” Giản Sanh tựa cằm lên gối, tay nghịch quả cầu lông rơi dưới rèm.

“À, còn chuyện này.” Trước khi cúp máy, cậu nói.

“Sao?”

Giọng cậu cố tình kéo dài, mang chút nghiêm túc: “Cái áo đó, tớ vẫn chưa giặt.”

...

Sáng hôm sau, Giản Sanh đã đặt chuông báo thức.

Tiếng chuông vừa reo, cô liền tỉnh dậy. Thật ra bình thường cô cũng hay dậy sớm, không có thói quen nằm ì trên giường, chỉ là thường không đặt báo thức, tự nhiên cũng tầm giờ đó mà tỉnh.

Rửa mặt xong, cô nhớ ra điện thoại sạc cả đêm, bèn đi tới bàn học rút dây sạc.

“Sanh Sanh, dậy chưa? Mình phải đi rồi đó.” Cửa phòng bất ngờ bị Phó Yên Hồng mở ra, làm cô giật mình.

Thấy Giản Sanh đã rửa mặt xong, chỉ chưa thay đồ, Phó Yên Hồng cười: “Nhanh lên, không thì muộn mất, tới chùa Lâm Hoa không còn chỗ đậu xe đâu.”

“Ơ? Mợ, mợ nói gì cơ?” Giản Sanh ngẩn ra.

“Hôm nay sáng sớm mình đi chùa Lâm Hoa thắp hương đó. Trời ạ, thằng Dương không nói với con sao?” Lần này tới lượt Phó Yên Hồng ngạc nhiên.

“Không có ạ.”

Phó Yên Hồng lập tức quay sang quát Lý Văn Dương, lúc này đang ngồi trên sofa với vẻ mặt chán đời: “Lý Văn Dương, con làm sao thế hả? Sao tối qua không nói với chị con là sáng nay phải đi chùa Lâm Hoa!”

Lý Văn Dương mới sực nhớ ra, vỗ đầu cái bốp: “Con mải chơi game quá, quên mất. Xin lỗi chị xin lỗi chị.”

“Suốt ngày chỉ biết chơi game! May mà chị con có thói quen dậy sớm, không thì trễ hết việc!” Phó Yên Hồng vừa nói vừa đánh vào vai con trai.

“Mẹ, sáng sớm đánh người xui lắm đó, nhẹ tay thôi.” Lý Văn Dương cãi lại.

Hai mẹ con cãi qua cãi lại.

Lý Kiệt ở cửa thay giày, nói: “Để anh đi lấy xe trước, mọi người chuẩn bị xong thì xuống. Ăn sáng trên đường nhé.”

Phó Yên Hồng gật đầu, thấy Giản Sanh vẫn đứng trong phòng, lại gọi: “Sanh Sanh, nhanh lên nào!”

Giản Sanh nhất thời không biết phải làm sao, do dự một lúc lâu, cuối cùng chỉ có thể nhắn cho Hứa Châu Thiên: [Hôm nay có việc nên không đi thư viện được.]
 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương