Sóng Nhiệt

Chương 149

Trước Sau

break

  Mặt trăng giống như một vệt mày cong cười trong đêm tối, ánh sáng bạc chiếu vào trong phòng. Cơn gió khẽ thổi làm tờ đề trên bàn rung lên, phát ra tiếng xào xạc dễ nghe, rèm cửa chưa kéo hết cũng khẽ lay động.

Sau khi rửa mặt xong, Giản Sanh lại làm thêm một bộ đề tổng hợp rồi mới chịu đi ngủ. Cô tựa vào gối, mắt còn chưa khép lại, hàng mi dài và cong, một tay đè lên chăn, nằm nghiêng, đầu óc lơ đãng.

Cảnh quay tua ngược về lúc bảy giờ tối.

Ban công tầng hai nhà Triệu Thần Vũ.

“Cậu chọn ai?” Hứa Châu Thiên hỏi.

Giản Sanh mân mê mép lá bài trong tay, nói: “Tớ không chọn ai cả.”

“Không được đâu chị Sanh, chơi thì phải chơi cho tới chứ.” Trương Kiếm chen vào.

“Nhanh lên đi anh Thiên, chủ động chút đi. Chị Sanh ngại hôn anh, thì anh hôn cũng như nhau thôi. Hai người mau giúp tụi này náo nhiệt chút nào!” Nguyên Bào hô.

Tiếng reo hò, huýt sáo vang lên không ngớt.

Giản Sanh bỗng thấy lúng túng.

Cô biết đã tham gia trò chơi thì phải chấp nhận luật, nhưng lá bài mình rút lại quá “mạo hiểm”.

Dưới sân, mấy ngọn đèn đường đã sáng, đứng gác trong đêm. Ban công hướng ra bầu trời, dưới ánh sao, cả nhóm không muốn bỏ qua màn kịch hay.

Bỗng nghe Hứa Châu Thiên nói: “Xuống dưới lấy chai rượu mang lên đi.”

“Cậu ấy không muốn thì tớ uống thay chịu phạt.”

Giản Sanh ngẩn ra một chút.

“Đừng mà anh Thiên, chị Sanh ngại thì thôi, chứ anh còn ngại gì. Chỉ một cái chạm thôi, đâu phải bắt hai người diễn cảnh hôn nồng nhiệt đâu. Không thì thế này, tụi mình nhắm mắt hết, không ai nhìn, hai người lén làm cũng được.” Nguyên Bào lại hô.

Giản Sanh: “...”

Lam Lôi Lôi không nhịn nổi nữa: “Mấy cậu phiền quá đi, ép người ta làm gì. Để tôi đi lấy rượu cho.”

Lam Lôi Lôi thấy Giản Sanh khó xử quá liền bật dậy khỏi ghế, tung tăng chạy xuống lầu.

Ba của Triệu Thần Vũ vốn thích sưu tầm rượu, dưới tầng hầm có hẳn một hầm rượu. Mẹ cậu thì thoải mái, nên bọn họ lấy một chai lên uống chắc cũng chẳng sao.

Hứa Châu Thiên từ trong túi lấy ra cái bật lửa, định châm điếu thuốc. Nhưng vừa lúc có một luồng gió mang theo hương thơm thoảng qua, cậu lại thôi ý định hút để giải buồn, ném bật lửa lên bàn.

“Không sao đâu.” Cậu nói với Giản Sanh.

Không lâu sau, Lam Lôi Lôi mang lên một chai rượu.

Chai rượu đặt xuống bàn, phát ra tiếng “cạch”.

“Phải uống hết chai này mới được.” Nguyên Bào nói: “Không thì lát nữa ai cũng bắt chước chị Sanh mà trốn phạt thì sao.”

Giản Sanh: “...”

Hứa Châu Thiên không nói gì, cầm lấy chai rượu.

“Ôi, quên mang cho cậu cái đồ khui rồi.” Lam Lôi Lôi nói.

Hứa Châu Thiên im lặng, cầm bật lửa lên, hơ quanh nắp kim loại trên đầu chai.

“Nguyên lý giãn nở vì nhiệt à? Hóa học đúng không?” Lâm Phi hỏi.

Bị Trương Kiếm đá một cái: “Giãn nở vì nhiệt là phản ứng vật lý, chứ hóa học cái gì.”

Giản Sanh lặng lẽ nhìn, Hứa Châu Thiên thành công vặn mở nắp, ngửa đầu uống.

“Khoan đã.” Giản Sanh nói.

Nhưng Hứa Châu Thiên không dừng, vẫn tiếp tục uống, yết hầu trượt lên xuống, nổi bật trên làn da trắng lạnh của cổ.

Giản Sanh cuống quá liền túm lấy cổ áo đồng phục T-shirt của cậu, hôn cậu một cái.

Hôm nay Hứa Châu Thiên không mặc áo khoác, chỉ mặc đồng phục mùa hè, cổ áo xanh đậm, chỉ cài một nút.

Khoảnh khắc hơi thở gần kề, hương thơm càng rõ, một lọn tóc của cô khẽ quét qua xương quai xanh của cậu. Hứa Châu Thiên dừng lại, chai rượu trong tay suýt rơi xuống.

Mấy người khác cũng đơ ra.

Ra là có thể như vậy sao?

Không khí lặng ngắt, vành tai Giản Sanh trong chốc lát đỏ bừng.

Cô buông cổ áo Hứa Châu Thiên ra, giọng nhỏ nhẹ: “Đâu có quy định chỗ, hôn lên áo cũng tính mà.”

Hứa Châu Thiên cúi mắt liếc sang bên trái cổ áo, thấy một dấu môi nhạt vừa mới in lên.

Dạo gần đây môi Giản Sanh hơi khô, cô có thói quen thoa son dưỡng. Thỏi son không phải loại không màu, mà mang chút hồng hồng như màu anh đào.

Nghĩ tới đó, Giản Sanh vội ngắt dòng hồi tưởng, cảm giác tê dại lan khắp da đầu, trở mình, quay mặt vào phía tường.

Hơi thở cô rối loạn, bàn tay khẽ siết chặt lớp vải cotton trên bề mặt chăn.

Phía bên kia, Hứa Châu Thiên tựa vào đầu giường, hai tay gác sau gáy.

Có tiếng mèo kêu vang lên, một bóng trắng tròn trịa nhảy phốc lên.

Nó leo vào lòng cậu.

Hứa Châu Thiên lười nhác trêu đùa nó.

Cậu nâng con mèo trắng lên, nó “meo” một tiếng, rồi rúc vào bên trái cổ áo cậu ngửi ngửi.

“Cái mũi cũng thính ghê.” Khóe môi Hứa Châu Thiên khẽ nhếch, ánh mắt sâu thẳm.

Cậu lại vuốt ve nó thêm một lúc, rồi đặt con mèo Hứa Bá Thiên sang một bên, cởi áo, đi vào phòng tắm.


break
Trước Sau

Báo lỗi chương