Sóng Nhiệt

Chương 112: Vậy để tớ ôm một chút nhé?

Trước Sau

break

  Giản Sanh đi cùng Hứa Châu Thiên đến một quán nướng. Vừa ngồi xuống, cô chợt nhớ ra lần trước ăn với cậu ấy hình như cũng là đồ nướng.

Hứa Châu Thiên chắc quá đói, dù cô đã nói mình ăn rồi, cậu vẫn gọi liền mấy đĩa toàn món thịt.

Giản Sanh nói: “Cậu ăn hết được không đấy? Đừng gọi nhiều rồi bỏ phí.”

Hứa Châu Thiên nhìn cô: “Ăn hết được.”

“Bởi vì có cậu nên thực dễ ăn.”

Cô không để ý đến vẻ mặt cậu, tháo balo rồi đứng dậy đi lấy nước sốt. Lúc cô quay lại, Hứa Châu Thiên cũng rời chỗ ngồi. Nhưng lúc cậu trở về, thay vì ngồi lại phía đối diện, cậu lại ngồi xuống cạnh cô.

Bàn họ chọn khá nhỏ, hai người ngồi sát nhau hơi chật. Giản Sanh định bảo cậu ngồi sang bên kia thì cổ tay đã bị cậu nắm lấy. Cậu đeo một chiếc đồng hồ vào tay cô.

Giản Sanh hơi ngẩn người. Cô quên mất, giờ mới nhớ ra lúc lên sân khấu phát biểu lần trước, đồng hồ cô bị rơi mất.

“Tay cậu nhỏ thật đấy.” Đeo xong đồng hồ cho cô, cậu đưa tay mình ra so. Bàn tay cậu rộng hơn hẳn, ngón tay cũng dài hơn.

Giản Sanh rút tay về, hơi ngượng ngùng: “Tớ là con gái, tay nhỏ hơn cậu là bình thường mà.”

“Cậu ngồi sang bên kia đi, ngồi thế này không thấy chật à?”

“Không chật, tớ thích ngồi chỗ này.”

Nhân viên phục vụ mang thịt nướng lên, rưới dầu vào vỉ rồi trước khi đi còn liếc nhìn họ một cái. Giản Sanh không buồn để ý đến Hứa Châu Thiên nữa, chỉ lùi vào trong một chút.

Cô đã ăn rồi nên không thấy đói, chủ động giúp cậu lật thịt.

Hứa Châu Thiên hỏi: “Sao cậu không ăn?”

Giản Sanh đáp: “Tớ không đói.”

“Không đói cũng ăn chút gì đi chứ, cho có da có thịt. Cậu quá gầy.” Hứa Châu Thiên gắp miếng thịt vừa chín bỏ vào đĩa cô.

Bữa nướng hôm đó, Hứa Châu Thiên ăn rất nhiều, không để thừa món nào. Giản Sanh cũng bị cậu dụ ăn thêm mấy miếng, đến lúc ra khỏi quán thì bụng đã căng đầy.

Mặt trời đã lặn hẳn, đèn đường bật sáng. Nhìn vào sân trường Tam Trung, không còn vẻ náo nhiệt ban ngày, chỉ còn lại sự vắng lặng và hơi lạnh.

Điện thoại Giản Sanh rung lên, cô tưởng là tin nhắn của Lý Văn Dương, vội lấy ra xem. Là tin của Lam Lôi Lôi.

[Sanh Sanh, kết quả tuyển chọn đọc thơ ra rồi nhé. Tần Tiêu Đồng không có QQ của cậu nên tớ được giao báo cho cậu biết, lớp mình có cậu, Tần Tiêu Đồng và cả Trâu Nguyên đều được vào.”

“Còn hai người còn lại là của lớp A3 và lớp A11.”

...

Cổng Bắc trường Tam Trung, trong một chiếc xe hơi màu đen.

Tôn Tuyết Ngưng ngồi ở ghế phụ, nước mắt không ngừng rơi, thế nào cũng không kìm lại được.

Đôi mắt đỏ hoe như mắt thỏ. Không rõ là vì buồn vì không được chọn, hay vì điều gì khác.

“Đừng khóc nữa được không? Không sao đâu, chỉ là một tiết mục ngâm thơ thôi mà. Con có thể đăng ký múa ba lê mà, con gái của ba múa đẹp hơn ngâm thơ nhiều.” Giản Hoài Bình bất lực, dịu giọng dỗ dành.

“Ba không hiểu đâu.” Tôn Tuyết Ngưng nghẹn ngào, khóc càng dữ hơn.

Cứ như thể vừa đánh mất thứ gì đó rất quan trọng. Mà đúng hơn là thứ cô chưa từng có được.

Trong đầu cô toàn là hình ảnh Hứa Châu Thiên đi bên cạnh Giản Sanh.

Từ khi Giản Sanh chuyển đến Tam Trung, cô mới biết được, một người kiêu ngạo như Hứa Châu Thiên cũng có thể dịu dàng với con gái như thế, có thể vì cổ vũ mà chịu đội bờm tai thỏ, có thể cùng cô ấy đi ăn ở căn tin.

Thì ra, khi thích một người, cậu ấy sẽ như vậy.

Tôn Tuyết Ngưng bỗng thấy mình thật đáng thương, như thể ông trời chẳng ưu ái cô chút nào, còn Giản Sanh thì dễ dàng có được mọi thứ.

Cô ấy xinh đẹp, học giỏi, hôm nay cũng nhẹ nhàng lọt vào danh sách được chọn.

Từ khi nghe nói Hứa Châu Thiên không thích con gái học kém, cô đã cố gắng học hành chăm chỉ mỗi ngày, mong có một ngày thật sự vượt qua được cậu ấy.

Nhưng cô không làm được. Dù có lên được hạng hai toàn khối, vẫn cách cậu ấy mấy chục điểm.

Còn Giản Sanh, vừa chuyển đến đã đứng nhất.

Kỳ thi giữa kỳ lần trước, cô còn rớt khỏi top mười.

Tại sao, tại sao cô không thể là nhân vật chính?

Mỗi lần thấy Hứa Châu Thiên đối xử tốt với Giản Sanh, cô lại thấy mình giống hệt những nữ phụ đáng thương trong tiểu thuyết.

Và cũng chính vì ghen tị, vì không cam lòng, cô đã làm những chuyện mà nữ phụ trong truyện thường làm.

Cố tình giả vờ quên đồ, sau khi trả chìa khóa ký túc xá lại quay về xin cô quản lý mở cửa, rồi lén đặt một tấm ảnh gia đình lên khung cửa căn phòng từng được ưu ái cho cô ở miễn phí.

Cả hôm đại hội thể thao, cô trẹo chân, nhất quyết không chịu để bạn nam trong lớp đưa đi phòng y tế, mà khóc lóc gọi điện cho Giản Hoài Bình đến trường.

Còn hôm nay cô gọi Giản Hoài Bình đến, cũng chỉ vì muốn làm rối lòng Giản Sanh.

Nhưng cuối cùng, chẳng được gì cả.

Thua thảm hại.

Cô vừa thấy mình thật tệ, lại càng cảm thấy mình không xứng với Hứa Châu Thiên.

“Ba xin con đấy được không? Đừng khóc nữa, con khóc thế này ba đau lòng lắm.” Giản Hoài Bình không biết làm gì hơn, chỉ có thể ôm con gái vào lòng, nhẹ nhàng dỗ dành: “Đừng khóc nữa, ba về nhà nấu thịt kho cho con ăn.”

Tôn Tuyết Ngưng cắn chặt môi: “Ba, ba nói đi, người ba thương nhất là con.”

“Nói đi mà, hu hu...”

Giản Hoài Bình xoa đầu cô: “Ba thương con nhất chứ còn ai nữa.”

“Cô công chúa ngoan của ba, đừng khóc nữa.”

...

Một cơn gió nóng thổi qua khiến chiếc đồng phục của Giản Sanh nhăn nhúm lại.

Cô và Hứa Châu Thiên thong thả đi dạo trên con phố. Giản Sanh rất yên lặng, không nói một lời.

“Ê, cậu đã vào rồi mà, sao không thấy cậu vui vẻ chút nào vậy?” Hứa Châu Thiên hỏi.

Khuôn mặt nhỏ xinh của cô cau lại có như ai nợ cô mấy trăm triệu, trông rối rắm khó hiểu.

Giản Sanh cũng không biết tại sao mình không vui nổi. Có lẽ trời tối rồi, đêm yên tĩnh hơn ban ngày, dễ khiến người ta trỗi lên những nỗi buồn.

Điện thoại rung lên, cô rút ra xem, là tin nhắn của Lý Văn Dương.

[Chị, cuối cùng em cũng xong việc, xúc động quá, chị còn chờ em à, chị đang ở đâu, lớp học hả? Em qua tìm chị.]

Giản Sanh trả lời: [Ở bên ngoài.]

[Gần cổng đông của trường.]

[Sao chị lại ra ngoài, một mình hay đi với bạn?]

Cô chậm chạp gõ chữ: [Cùng bạn.]

“Nhắn tin với ai vậy?” Hứa Châu Thiên nghiêng người hỏi.

Bên cạnh là một hàng cây thơm, tỏa hương nhẹ, lá xào xạc trong gió.

Giản Sanh ngẩng đầu, chạm mắt Hứa Châu Thiên.

“Là em trai tớ.”

Hứa Châu Thiên không nói gì, chỉ giữ nguyên dáng ngồi sát cô.

Cô định lùi lại nhưng bị cậu giữ vai lại.

“Hứa Châu Thiên.” Mặt cô nóng bừng bừng.

Cậu nhìn chăm chú khuôn mặt trắng nõn của cô, trong cổ họng có chút ngứa ngáy: “Cậu có phải hay không có chuyện buồn?”

“Hả?”

“Chuyện gì không vui, nói với tớ đi, tớ sẵn sàng nghe.”

“Không có.” Cô mím môi: “Chắc có một chút thôi.”

“Một chút?”

Giản Sanh im lặng.

Hứa Châu Thiên kéo cô sát lại, cánh tay rộng áp vào người cô tràn đầy hơi ấm, hạ đầu nhìn thẳng vào mắt cô, giọng trầm thấp: “Vậy để tớ ôm một chút nhé?”




break
Trước Sau

Báo lỗi chương