Sóng Nhiệt

Chương 111: Cùng đi ăn nướng

Trước Sau

break

  Giản Hoài Bình ngồi ở khu vực phía sau bên trái hội trường, ánh mắt liên tục dõi về phía này.

Đôi mày nhíu lại, vết rãnh hiện rõ trên trán.

Đối với các bạn cùng lớp, Giản Sanh có thể trò chuyện nhẹ nhàng, thậm chí mỉm cười. Nhưng với người cha là ông đây, lại lạnh lùng đến tê người.

Thời gian đã xóa nhòa tất cả, giờ đây, mọi thứ đã khác.

Từ sau 10 tuổi, cô không bao giờ gọi ông là “ba” nữa...

Trong đầu Giản Hoài Bình, hình ảnh Giản Sanh lúc nhỏ bỗng hiện về, lúc ấy cô còn rất quấn ông.

“Ba ơi, con đi không nổi nữa, bế con đi.” Cô nhích vào lòng ông.

“Đồ lười biếng.” Ông bế cô lên tay, lúc đó cô mới 6 tuổi, người nhỏ nhắn, chưa nhiều thịt, mẹ cô có bế cũng hơi vất vả, còn ông thì nhẹ nhàng vô cùng.

“Hôn ba một cái nhé.” Giản Hoài Bình nói.

Cô bé Giản Sanh đôi mắt sáng long lanh, đôi tay mềm mại ôm lấy cổ ông, ngoan ngoãn đưa môi lên, chạm vào má ông một cái “bốp”.

“Ba sẽ luôn yêu Sanh Sanh đúng không?” Một tối trước khi đi ngủ, cô ôm chăn hỏi.

“Đương nhiên rồi, con luôn là báu vật mà ba yêu nhất.” Giọng ông trầm ấm, hôn nhẹ lên trán cô.

“Ba cậu đẹp trai thật đấy.” Tôn Tuyết Ngưng đang mơ mơ màng màng thì Vi Lộ nghiêng sát tai cô nhỏ giọng nói.

“Ừm, ba tớ lúc nào cũng đẹp trai mà.”

...

Cuối cùng cũng đến lượt Giản Sanh, Hứa Châu Thiên đứng dậy từ chỗ ngồi, ra hiệu cho cô đi lên.

Vừa ra đến lối đi, chiếc đồng hồ trên cổ tay cô tuột ra, rơi xuống, Hứa Châu Thiên nhanh tay bắt được.

Giản Sanh hơi giật mình nhưng không thể làm gì, cứ tiến lên sân khấu.

Hứa Châu Thiên dõi theo cô bước lên, tay vẫn cầm chiếc đồng hồ, vuốt ve dây da trắng nhẹ nhàng.

Dưới sân khấu là nhiều ánh mắt dõi theo, trong đó có cặp cha con ngồi phía sau.

Nhưng nhanh chóng, tầm nhìn lại bị những tấm bảng đèn “Giản nữ thần” chiếu sáng chiếm lấy, cùng với một ánh mắt luôn chăm chú hướng về người cô.

Đen nhánh mà rực rỡ.

Hứa Châu Thiên khẽ nhướng mày như muốn nói: “Không có gì đáng lo đâu, chúng mình đều ở dưới đây. Cậu đừng căng thẳng.”

Giản Sanh bất ngờ bình tĩnh lạ thường, cô đứng thẳng người. Trước mặt cô là micro, cô bước tới gần một chút.

Giọng cô nhanh chóng vang lên qua micro.

...

Buổi ngâm thơ kết thúc, Giản Sanh bước xuống sân khấu giữa tiếng vỗ tay, trở về chỗ ngồi.

Phản ứng dưới khán đài nhiệt liệt nhất, nhưng có lẽ không phải vì bài ngâm hay đến mức đó, mà là vì có quá nhiều người ủng hộ cô.

Nguyên Bào liên tục huýt sáo, Trương Kiếm hô lớn “Giản nữ thần”, cả nhóm nam sinh ồn ào hò reo.

“Thôi thôi, đủ rồi, nam sinh lớp 11A1 bình tĩnh nào.” Người dẫn chương trình đứng trên sân khấu trực tiếp gọi tên lớp 11A1, sau đó nói tiếp: “Người tiếp theo, lớp 10A1, Lạc Thính lên sân khấu.”

Hội trường mới lại yên tĩnh lại.

Giản Sanh trở lại ghế, xếp gọn đồ trên bàn vào cặp, tai hơi ửng hồng.

“Định rời khỏi luôn rồi hả?” Hứa Châu Thiên hỏi.

Cuộc thi này sẽ công bố kết quả ngay sau khi mọi người ngâm thơ xong, không phải chờ vài ngày. Những người lên sớm hầu như vẫn ngồi lại, muốn cuối cùng mới ra về. Nhưng Giản Sanh không muốn ở lại lâu, chỉ gật đầu với Hứa Châu Thiên.

“Nhường lối cho mình nhé.” Cô vác cặp lên rồi nói.

Hứa Châu Thiên ngước mắt nhìn cô, tự nhiên có chút bực mình: “Nhường cái gì, cậu đi tớ cũng đi mà.”

Cậu vốn đến là vì cô mà, làm gì phải thế chứ?

Cậu nhấc chai nước dâu đứng dậy đi theo cô.

“Được rồi.”

Nghe cô trả lời khiến Hứa Châu Thiên cảm thấy mềm lòng ngay. Cậu luôn vậy, chỉ cần người trước mặt có chút chủ động là lập tức yên tâm.

Họ bước ra ngoài cùng nhau.

“Ê, chờ tớ với!” Nguyên Bào cũng chán ở lại, cũng không cần người bên cạnh nhường đường mà trực tiếp nhảy qua.

Trương Kiếm và Lâm Phi đi theo sau. Ba người chạy như ba chú khỉ.

“Các cậu cổ vũ cho hai nữ sinh còn lại nhé.” Nguyên Bào vỗ vai một cậu trong nhóm trước khi đi cùng mấy người.

Tần Tiêu Đồng và Cung Thư Duyệt ngoảnh lại nhìn thoáng qua bọn họ.

...

Trời bắt đầu tối, Giản Sanh mở điện thoại liên lạc với Lý Văn Dương, nhưng Lý Văn Dương không trả lời, chắc còn đang tập luyện.

Cô nghe thấy ở bên cạnh Nguyên Bào hỏi Hứa Châu Thiên: “Anh Thiên, đi ăn không, thằng này đói chết mất rồi.”

Hứa Châu Thiên không trả lời.

Giản Sanh quay sang nói: “Các cậu chưa ăn gì hả?”

Trương Kiếm nói: “Ừ, bọn mình đi làm bảng đèn cho các cậu, không có thời gian ăn.”

Cô lại hỏi Hứa Châu Thiên: “Cậu cũng chưa ăn hả?”

Cậu lười nhác gật nhẹ.

Giản Sanh nắm quai cặp: “Vậy đi ăn đi.”

“Cậu đi cùng tớ à?” Hứa Châu Thiên nhìn cô.

Giản Sanh gật đầu: “Ừ.”

Hứa Châu Thiên khẽ cười, nâng môi.

“Anh Thiên, em muốn ăn quán cơm Lý Ký, dẫn chị Sanh đi thử xem, bảo đảm chị Sanh thích.” Lâm Phi lên tiếng nhưng Trương Kiếm nhanh chóng ghì cổ kéo về sau: “Ăn cái gì mà ăn.”

“Anh Thiên nhà mình muốn đi ăn riêng với chị Sanh, ba đứa mình tự giải quyết thôi.”

Lâm Phi bị Trương Kiếm và Nguyên Bào “bắt cóc” đi luôn.

Giản Sanh quay nhìn, ba người đã đi xa.

Cô quay đầu lại, Hứa Châu Thiên lúc này tiến sát đến: “Đói bụng rồi, tiên nữ đi cùng tớ đi ăn nhé.”




break
Trước Sau

Báo lỗi chương