Sóng Nhiệt

Chương 109: Tôi không muốn làm niềm tự hào của ông

Trước Sau

break

  Ăn tối xong ở căn-tin, Giản Sanh chào tạm biệt Tằng Tiểu Nguyệt, rồi một mình đi về phía hội trường thư viện.

Cô đến sớm hơn mọi người, trong phòng lúc ấy mới chỉ lác đác vài người. Lớp 11A1 đã có hai người tới trước, Tần Tiêu Đồng và Cung Thư Duyệt. Thấy cô, hai người liền vẫy tay ra hiệu: “Giản Sanh, bên này!”

Tuy bình thường không thân thiết lắm, nhưng cùng lớp với nhau, gặp ở nơi khác tự nhiên vẫn có chút gần gũi hơn so với người ngoài.

Giản Sanh đi đến, đặt cặp xuống chiếc ghế cạnh Tần Tiêu Đồng.

“Đại thần, cậu chuẩn bị tới đâu rồi?” Cung Thư Duyệt nghiêng đầu hỏi, giọng tràn đầy hứng thú.

“Đừng gọi tớ là đại thần.” Giản Sanh bật cười, nhẹ nhàng nói.

“Nhưng cậu đúng là đại thần mà, thi hai lần liền đều đứng nhất còn gì!” Cung Thư Duyệt nói chắc nịch.

Tần Tiêu Đồng xen vào: “Thôi đi, đừng gọi thế, nghe mà ngại thay người ta.”

“Vậy gọi là gì được nhỉ... Tiểu Giản?” Cung Thư Duyệt cười tinh nghịch rồi chớp mắt: “À đúng rồi, tớ nghe Hứa đại lão gọi cậu như vậy đó.”

Vừa nghe đến tên Hứa Châu Thiên, nụ cười trên môi Giản Sanh khẽ cứng lại, cả người bỗng im lặng.

Thấy bầu không khí hơi ngại ngùng, Cung Thư Duyệt vội vàng tự cứu vãn: “Cậu cũng có thể gọi tớ là Tiểu Cung mà!”

Giản Sanh gật đầu, mỉm cười: “Được, Tiểu Cung.”

Ánh mắt Cung Thư Duyệt sáng rực, gần như phát sáng khi nhìn cô.

Giản Sanh chuẩn bị ngâm bài thơ “Chim Xanh”, cô lấy từ trong cặp ra cuốn sổ nhỏ ghi lời, chăm chú xem lại vài lần rồi nói với Tần Tiêu Đồng và Cung Thư Duyệt: “Tớ đi vệ sinh một lát.”

“Ừ, đi đi.” Tần Tiêu Đồng nói.

Đợi cô rời khỏi hàng ghế, Cung Thư Duyệt lập tức nghiêng sang Tần Tiêu Đồng, huých nhẹ cùi chỏ: “Cậu có thấy không, cậu ấy đẹp đến mức phát sáng luôn ấy. Tớ là con gái mà nhìn còn muốn phát điên.”

“Cậu không phải bách hợp đấy chứ?” Tần Tiêu Đồng liếc Cung Thư Duyệt, nửa đùa nửa thật.

“Biến đi! Con gái thấy người đẹp thì động lòng chút cũng được mà!” Cung Thư Duyệt cười khẽ.

Cô nói thật lòng, từ nhỏ đến giờ, cô chưa từng gặp ai xinh đẹp như Giản Sanh. Đẹp đến mức chỉ cần nhìn từ mái tóc đến ngón tay đang cầm quyển sổ mỏng ấy, đều khiến người ta muốn phạm tội.

Giản Sanh còn chưa đi đến nhà vệ sinh. Hành lang thư viện rộng và yên tĩnh, nền gạch vuông sáng bóng phản chiếu ánh đèn.

Từ xa, cô nhìn thấy một đôi cha con đang đi về phía cửa hội trường.

Tôn Tuyết Ngưng gương mặt hồng hào, khoác tay Giản Hoài Bình nói: “Ba, có ba ở đây thì hôm nay con nhất định sẽ được chọn.”

“Con gái của ba mà, còn phải nghi ngờ sao? Trong mắt ba, con luôn là người giỏi nhất.” Giản Hoài Bình vừa cười vừa xách chiếc cặp màu đậu đỏ của Tôn Tuyết Ngưng.

Lời còn chưa nói hết, nét mặt ông ta bỗng cứng đờ.

Ánh mắt ông ta dừng lại ở phía trước, nơi một bóng người đang đứng.

Cũng là đồng phục xanh nhạt của trường, dáng người mảnh khảnh, mái tóc buộc gọn. Khuôn mặt trắng trẻo, sáng sủa ấy giống hệt mẹ cô năm xưa.

Giản Sanh cũng đang nhìn ông ta, ánh mắt lạnh đến mức không thể diễn tả được.

Không khí trong hành lang chợt đông lại, lạnh lẽo đến mức khiến người ta thấy nghẹt thở.

Cô là người đầu tiên thu ánh nhìn, bước thẳng về phía trước nhưng bị Giản Hoài Bình giơ tay chặn lại: “Sanh Sanh.”

Tôn Tuyết Ngưng tròn mắt ngạc nhiên: “Giản Sanh, cậu cũng tham gia buổi thi chọn đọc thơ à? Sao tớ không thấy tên cậu trong danh sách vậy?”

Giản Sanh không để ý định vòng qua thì bị Giản Hoài Bình nắm lấy tay: “Sanh Sanh, đợi đã... Ba có chuyện muốn nói với con.”

Tôn Tuyết Ngưng khẽ siết chặt nắm tay.

Giản Hoài Bình nhíu mày, giọng mang theo chút áy náy: “Ba không biết hôm nay con cũng đến tham gia, nếu không thì...” Ông ta dừng lại rồi lại buông lỏng, dịu giọng nói: “Sanh Sanh, con với Tuyết Ngưng đều là niềm tự hào của ba. Ba tin hai đứa nhất định sẽ được chọn. Đợi thi xong, ba có thể dẫn con...”

Giản Sanh rút tay ra, khuôn mặt lạnh như băng: “Tôi không muốn làm niềm tự hào của ông. Việc tôi có được chọn hay không cũng chẳng liên quan gì đến ông cả.”

“Giản Hoài Bình, tôi đã nói bao nhiêu lần rồi, sau này gặp tôi, đừng nói chuyện với tôi.”

“Không thì càng khiến tôi cảm thấy ghê tởm.”

Từng chữ như kim châm thẳng vào tim Giản Hoài Bình. Ông ta cứng người, sắc mặt trắng bệch, cơ mặt khẽ co giật, im lặng không nói thêm được gì.

Giản Sanh lạnh lùng bước qua hai người, đi thẳng về phía nhà vệ sinh.

“Ba...” Tôn Tuyết Ngưng bước lên, ôm chặt cánh tay Giản Hoài Bình.




break
Trước Sau

Báo lỗi chương