Tan học xong, Giản Sanh đi thẳng đến căn-tin ăn tối, không về nhà.
Ở đó, cô tình cờ gặp Tằng Tiểu Nguyệt.
“Giản Sanh? Sao hôm nay cậu lại ra căn-tin ăn thế?” Tằng Tiểu Nguyệt vừa đặt khay xuống đối diện, vừa tò mò hỏi.
Giản Sanh kể sơ qua chuyện lát nữa phải đến hội trường thư viện tham gia buổi tuyển chọn ngâm thơ.
Tằng Tiểu Nguyệt “ồ ồ” một tiếng, gật gù: “Tớ biết vụ đó. Ngoài cậu ra, lớp mình còn có Tần Tiêu Đồng, Cung Thư Duyệt, Ninh Nại với cả Trâu Nguyên nữa. Cái bạn từng làm MC lễ hội nghệ thuật năm ngoái ấy. Giọng của Trâu Nguyên hay cực, chuẩn kiểu phát thanh viên luôn ấy.”
Lớp 11A1 đúng là “tàng long ngọa hổ”, tuy thành tích học tập không ai vượt được Giản Sanh, nhưng ai nấy đều có sở trường riêng.
Giản Sanh chỉ khẽ “ừ” một tiếng.
Tằng Tiểu Nguyệt vừa ăn trứng hấp vừa nói: “À đúng rồi, cậu xem diễn đàn trường chưa? Dạo này sôi nổi lắm.”
“Có chuyện gì thế?”
“Cả trường đang bàn xem Hứa Châu Thiên có tham gia biểu diễn ở lễ kỷ niệm không. Người thì nói cậu ta nhảy street dance, người lại đoán sẽ lập ban nhạc.”
“Cậu ấy từng lập ban nhạc hả?” Giản Sanh hỏi.
“Có chứ. Hồi lớp 10 cùng Triệu Thần Vũ với Nguyên Bào nữa. Ngầu phải biết! Nhưng con bài tủ của cậu ấy vẫn là street dance.” Tằng Tiểu Nguyệt nói rồi thấp giọng như tiết lộ tin nóng: “Nghe nói năm nay còn có Lăng Dữ Hằng, cái cậu học lớp 10 cũng nhảy siêu đỉnh. Cả trường đang cá xem cuối cùng ai được chọn lên diễn.”
Tằng Tiểu Nguyệt thở dài có chút tiếc nuối: “Nếu Hứa Châu Thiên vừa lập ban nhạc vừa nhảy thì tốt quá, nhưng chắc chỉ được chọn một tiết mục thôi.”
Dù làm gì thì Hứa Châu Thiên cũng luôn là tâm điểm.
Hai người vừa nói chuyện, Giản Sanh vừa cúi nhìn đồng hồ.
Đúng lúc này, điện thoại cô khẽ rung lên.
Tin nhắn từ Lý Văn Dương.
[Chết rồi chị ơi, huấn luyện viên bắt em đi ăn cùng, nói có chuyện quan trọng, không đi không được. Thế là em không kịp qua xem chị thi rồi.]
[Nhưng mà không sao đâu, dù em không tới, chị chắc chắn sẽ được chọn mà!]
Trong căn-tin ở bàn gần cửa sổ, Tôn Tuyết Ngưng đang ngồi ăn cùng cô bạn thân Vi Lộ.
Cô vô tình nhìn thấy Giản Sanh cũng đến ăn tối, ánh mắt khẽ dừng lại nơi đó, nhìn theo vài giây.
“Cậu nhìn gì thế?” Vi Lộ hỏi, tò mò quay đầu theo hướng mắt của Tôn Tuyết Ngưng.
Tôn Tuyết Ngưng nhanh chóng thu lại ánh nhìn, bình thản nói: “Không có gì.”
“Lộ Lộ, tớ ra ngoài gọi điện chút, lát quay lại nhá.”
“Ơ? Nhanh lên nhé, lát nữa còn phải qua hội trường thư viện đấy.” Vi Lộ vội vàng nhắc nhở.
“Biết rồi.” Tuyết Ngưng nói rồi vội vàng đi ra ngoài.
Mặt trời gần lặn, ánh chiều tà nhuộm đỏ rìa mây cuối trời.
Bên ngoài yên tĩnh hơn trong căn-tin nhiều, người qua lại cũng thưa thớt. Tôn Tuyết Ngưng lấy điện thoại, bấm số gọi Giản Hoài Bình.
“Ba, cầu xin ba, hôm nay ba nhất định phải đến trường cổ vũ con nhé.” Giọng Tôn Tuyết Ngưng khẽ mang theo chút nũng nịu, chút khẩn cầu.
Đầu bên kia, Giản Hoài Bình im lặng một lúc rồi nói: “Tiểu Ngưng, ba nói rồi, hôm nay ba không đi được, còn có cuộc họp quan trọng phải tham gia nữa.”
Tôn Tuyết Ngưng khẽ hít mũi, giọng nhỏ dần: “Nhưng ba ơi, cuộc thi hôm nay thật sự rất quan trọng với con. Con muốn được lên sân khấu trong lễ kỷ niệm trường, làm một trong những người biểu diễn mở màn cơ.”
“Ba...”
Giản Hoài Bình lại im lặng. Hồi lâu sau, giọng ông dịu xuống: “Ba hỏi con một câu... Cuộc thi này, Giản Sanh có tham gia không? Nếu cũng thi, ba không thể đến. Mong con hiểu cho ba.”
Tôn Tuyết Ngưng cắn mạnh vào môi, mắt hơi đỏ lên: “Không có ạ. Con xem danh sách rồi, không có tên ạ.”
“Ba, ba đến đi mà. Nếu ba không tới, con sợ mình sẽ không được chọn mất.”
Giản Hoài Bình thở dài, cuối cùng cũng nhượng bộ: “Được rồi, ba sẽ đến. Con chờ ba nhé.”
“Dạ dạ, con yêu ba nhất!”
Tôn Tuyết Ngưng mím môi cười, trong mắt ánh lên một tia mãn nguyện khi gác máy.