Rõ nhất phải là cô xinh lên chứ!
Giờ mới đúng chuẩn hình tượng nữ phụ ác độc da trắng, mặt đẹp.
Cô nghiêng đầu, lắc lư trước mặt Nguy Đình.
Chưa kịp nghe trả lời, trước mặt hai người đã bị chặn ngang bởi một chiếc iPad.
Kim Chiêu ôm iPad, mặt đầy nghi hoặc: “Anh đưa cái này để tôi soi gương à? Đẹp thật.”
Nguy Đình mặc kệ cô.
Cô cúi nhìn màn hình đầy rẫy số liệu xen lẫn tiếng Anh trong tiêu đề, không tin nổi mà cười khẩy: “Đây là… toán học trộn với tiếng Anh à?”
“Không phải thông minh lên rồi sao?” Nguy Đình thấy đã đến lúc cô nên im lặng: “Làm đi.”
Kim Chiêu nghi ngờ mình nghe nhầm: “Hết rồi?”
Nguy Đình thậm chí không thèm nhìn cô, mắt dán vào tài liệu: “Làm bài.”
Kim Chiêu nhìn đề mục hoa cả mắt dù gì trước đây cô cũng tốt nghiệp đại học danh tiếng, xem thường ai chứ? Cô vừa giải đề vừa lẩm bẩm: “Chỉ nghe nói làm bài tập để yêu nhau, chưa nghe ai bảo người lớn viết lưu bút bao giờ.”
Có gì đó không ổn!
Trợ lý Tần đang lái xe thì mồ hôi nhễ nhại, cẩn thận kéo tấm ngăn trong xe lên để tránh nghe thêm thứ không nên nghe.
Mãi đến khi xuống xe, trong xe mới yên tĩnh được một lúc. Nguy Đình nhìn nhà hàng ngoài cửa sổ được trang trí theo phong cách cực kỳ thiếu nữ, mới nhớ ra hôm nay là Lễ Tình Nhân.
Anh liếc sang người bên cạnh, vẫn đang cắm cúi vào bài toán.
“Xuống xe.”
Kim Chiêu chán nản trả iPad cho anh: “Xin lỗi, tôi không giải được.”
Nguy Đình chẳng thèm nhìn, đóng giao diện lại, nhàn nhạt nói: “Đây là bài toán chưa giải được của thế giới. Nếu cô mà giải được, tôi phải đưa cô đi làm thí nghiệm trên người.”
Nghe đến “thí nghiệm trên người”, Kim Chiêu dựng tóc gáy. Cô đúng là có giá trị nghiên cứu thật, vội vàng ôm túi xách nhảy xuống xe, đầu không ngoảnh lại.
“Ông xã, chào nhé, ông xã, tạm biệt!”
Người đàn ông này đáng sợ thật, không bao giờ gặp lại đâu a a a!
Khi Kim Chiêu bước vào nhà hàng, cô nhận ra mình đến sớm. Sàn diễn vẫn chưa bắt đầu, nên cô gọi một suất ăn đơn giản.
“Chắc đây là cuộc sống của nam nữ chính trong tiểu thuyết nhỉ. Quấn quýt cả nửa đêm, đến trưa mới dậy.” Kim Chiêu vừa ăn vừa than thở với Tuổi Tuổi: “Đều tại Nguy Đình, sáng sớm đã lôi người dậy. Gặp anh ta là y như rằng không ổn.”
“Nhưng theo thiết lập của tiểu thuyết, Nguy Đình kinh doanh giỏi hơn Lục Tư Thần nhiều, vậy trên giường chẳng phải cũng lợi hại hơn sao? Lợi hại cỡ nào, cậu có thể tra giúp mình không?”
Tuổi Tuổi thì thào đáp: [Trẻ con không nên biết, đừng kể với tôi!]