Chẳng trách trong buổi tiệc ai nhìn cô cũng như nhìn quỷ.
“Đơn giản thôi.” Kim Chiêu thở phào.
Cô từng là nhà thiết kế, gu thẩm mỹ vượt xa người thường.
Chuyện trang điểm có là gì đâu!
Kim Chiêu tự an ủi, ít nhất cô vẫn có thân hình chuẩn của một nhân vật trong tiểu thuyết ngực đầy, eo thon, chân dài.
Phải nắm chắc cơ hội tóm lấy vị đại lão bá đạo này!
...
“Anh ba, anh biết Cố Quyết chỉ mồm mép thôi, đừng để bụng.” Một người lên tiếng.
Nguy Đình không đáp, chỉ cầm áo vest trên sofa, chuẩn bị rời đi. Cố Quyết hoảng hốt, vội chạy tới xin lỗi: “Anh, hôm nay em chỉ đi dự tiệc, thấy cô ấy hơi hài hước nên quay video thôi, không cố ý chọc anh đâu.”
Nguy Đình liếc anh ta, khóe miệng mím chặt, rõ ràng tâm trạng hôm nay không tốt.
“Rảnh rỗi lắm à?”
“Anh ba, hôm nay anh đi sớm vậy?” Cố Quyết hỏi.
“Có việc phải xử lý.” Nguy Đình đáp gọn, rồi bước ra khỏi phòng.
Nhân viên phục vụ mở cửa phòng VIP, để lại cho mọi người một bóng lưng lạnh lùng.
“Cậu đúng là, không biết anh ba xem vợ mình như báu vật à, còn dám đùa!” Người bên cạnh cằn nhằn.
Cố Quyết hối hận: “Trước giờ tôi chưa gặp chị dâu, hôm nay mới thấy, cảm giác người này thú vị phết, chỉ là hơi kém sắc. Chẳng trách anh ba ngại không dẫn đi đâu.”
Vì Nguy Đình tối nay về, biệt thự Đàn Viên sáng rực ánh đèn.
So với việc sợ Kim Chiêu làm khó, người hầu còn sợ người đàn ông này hơn.
Lời nói ít ỏi, ánh mắt lạnh lùng, toát ra khí thế áp bức khiến người ta ngột ngạt.
“Người đâu?” Nguy Đình hỏi, giọng hơi thiếu kiên nhẫn.
“Tiểu thư đang nghỉ ngơi trong phòng.” Người hầu đáp.
Nguy Đình khẽ nhíu mày.
Gọi điện đòi ly hôn, không chờ ở thư phòng để nói chuyện, lại trốn về phòng ngủ?
Anh càng không hiểu nổi cô vợ này định giở trò gì.
Trong phòng, Kim Chiêu đang nằm trên chiếc giường rộng đến mức có thể lăn lộn, thẫn thờ nghĩ ngợi: “Có bệnh à? Lục Tư Thần làm gì giàu bằng Nguy Đình? Chẳng lẽ Nguy Đình xấu lắm sao?”
Nếu thế thì đúng là thảm.
Đúng lúc đó, tiếng gõ cửa vang lên.
“Vào đi.” Kim Chiêu tưởng người hầu mang sữa tới: “Để trên đầu giường là được.”
Cô đã tắt đèn phòng, khi cửa mở, ánh sáng hành lang hắt vào.
Một người đàn ông cao lớn, vai rộng, dáng đứng thẳng tắp, bước tới cạnh giường, lạnh lùng nói: “Ly hôn là không thể. Cô ngoan ngoãn làm vợ đi. Ngoài kia muốn lăng nhăng thế nào tôi không quan tâm, nhưng đừng dây dưa với ai quá mức, tự cô biết rõ.”