Tiểu Chu ngượng ngùng nhìn tao một cái, sau đó cười với Văn Như:
“Xin lỗi huynh đệ, vấn đề này tôi không có cách nào trả lời ngài.”
Nói xong lời này, Tiểu Chu đứng dậy cáo từ, tao tiễn hắn đến đài thang máy, sau đó đưa mắt nhìn hắn từ từ chìm xuống, tên mập không ngừng vẫy tay với tao:
“Triệu ca ngài đừng tiễn nữa, mau về nghỉ ngơi đi.”
Văn Như vẫn căm phẫn bất bình:
“Triệu ca, anh không thể giúp tôi xả cơn giận này sao! Mau lôi Lão Quy đó lên đây, tôi có lời muốn hỏi ông ta! Lão già thật sự là đáng ghét, đưa mỹ nữ đến hầu hạ tôi thì hầu hạ đi, tại sao chỉ hầu hạ một ngày? Đây chẳng phải là đang treo cơn thèm khát của tôi sao?”
Bây giờ tao làm gì có tâm trí cùng cậu ta làm ầm ĩ chuyện này, chuyện quan trọng trước mắt là tìm hiểu bí quyết nắm giữ thần lực sau khi chuyển hóa, tuy đã sử dụng một phần thần lực, nhưng tao biết như vậy còn lâu mới đủ, tao đối với thể chất Bán Thần này vẫn hoàn toàn mù tịt, giống như sự bùng nổ điên cuồng sau khi ăn trái cây vậy, thực ra đó là không có bài bản, tao cần có người dẫn dắt.
Nhưng kỳ lạ là, ngoại trừ tên mập Tiểu Chu đến thăm tao thì không có ai khác đến nữa, lẽ nào Thụ Thần sẽ để tao tự do phát triển?
Có lẽ tao hơi vội vàng rồi, đây mới chỉ là ngày đầu tiên sau khi chuyển hóa, phỏng chừng Thụ Thần sẽ để tao nghỉ ngơi, tao không nên nông nổi như Văn Như, có lẽ có thể nhân cơ hội này đi làm chuyện khác, đột nhiên tao nghĩ đến Sở Hồng!
Thực ra tao nên nói rõ những chuyện xấu xa của Quách Kim Hải cho cô ta biết, như vậy cô ta sẽ không đến mức mù quáng đi theo cái thứ chó má đó nữa! Hơn nữa tao cũng cần thiết phải thăm dò cô ta một chút, làm không tốt cô ta và Đào Đào thật sự là trinh sát ngầm do Quách Kim Hải phái đến dò đường! Nếu thật sự là như vậy, tao có thể chuẩn bị từ sớm, tạo cho Quách Kim Hải một trận phục kích hoàn hảo!
Nghĩ tới đây tao an ủi Văn Như vài câu, không ngờ tên đó vẫn ngoan cố không chịu thay đổi, cứ khăng khăng đòi chuyển hóa Bán Thần, cho dù ăn trái cây vào phải chết cũng không sao, cậu ta nói cậu ta đã nhìn thấu rồi!
Không ngờ Văn Như tóc xoăn luôn thanh lịch lại vì một em gái tóc vàng mà điên cuồng như vậy, phỏng chừng cũng là do áp lực cuộc sống trên đảo quá lớn, bị cậu ta ầm ĩ nửa ngày tao thật sự hết cách, dứt khoát gọi Lão Quy xuống bảo lão ta đích thân giải thích rõ ràng cho Văn Như, thế là tao thổi còi bạc, không bao lâu Lão Quy lại xuất hiện ở đài thang máy.
Lão Quy vừa bước ra khỏi đài thang máy, Văn Như xông tới tức giận hỏi:
“Lão Quy ông có ý gì? Tại sao lại đuổi cô gái của tôi đi?”
Lão Quy mỉm cười nhạt:
“Xin lỗi Văn Như tiểu ca, ngài không phải là thể chất Bán Thần, theo điều kiện ngài không có tư cách để thị nữ hầu hạ, tôi để Lisa hầu hạ ngài một đêm đã là mạo hiểm rất lớn rồi, ngài đừng làm khó tôi nữa.”
Cơn giận của Văn Như vẫn không hề thuyên giảm:
“Ông đưa trái cây cho tôi, tôi ăn cho ông xem! Tôi không tin tôi sẽ chết!”
Tao nhịn không được gầm lên một tiếng:
“Văn Như cậu đừng làm loạn nữa! Cậu không phải còn có Tử Kỳ sao? Mới xa nhau vài ngày cậu đã đói khát thành ra thế này rồi? Cậu không chê mất mặt tôi còn chê mất mặt đấy!”
Không ngờ Văn Như vậy mà lại kích động:
“Họ Triệu kia anh đừng có kiêu ngạo! Anh có phải cảm thấy chuyển hóa xong là ghê gớm lắm không?! Tôi nói cho anh biết, tôi mới không thèm nể mặt Bán Thần của anh! Nếu không có tôi anh có thể thành thần sao? Không có anh em chúng tôi liều mạng vì anh anh đã sớm chết rồi! Anh còn chê tôi mất mặt?”
“Lão Quy tôi nói cho ông biết, tôi bắt buộc phải phong thần! Tôi muốn giết Bạo Long muốn giết Quách Kim Hải! Tôi muốn giết sạch tất cả những kẻ đã bắt nạt Tử Kỳ! Nói thật với ông, tôi đã sớm chán ngấy việc sống dưới đũng quần của bọn chúng rồi! Tôi muốn đường đường chínhính làm một đấng nam nhi!”
Không ngờ Văn Như sẽ tức giận đến mức này, nhìn đồng tử bị ngọn lửa giận dữ thiêu đốt của cậu ta, trong lúc nhất thời tao vậy mà lại có chút đồng tình với cậu ta, cô gái mình yêu thương bị người ta làm nhục mà lại bất lực, đặt trên người ai cũng không phải là tư vị gì, tao muốn khuyên nhủ cậu ta, nhưng thật sự không tìm được từ ngữ thích hợp.
“Thực ra, Văn Như huynh đệ muốn phong thần cũng không phải là không có cách.”
Sắc mặt Lão Quy lại trở nên quỷ dị thần bí, nhìn biểu cảm này của lão tao rất muốn tát lão một cái.
“Cách gì! Ông mau nói đi!”
Văn Như nóng lòng không chờ đợi nổi.
Lão Quy nhìn tao một cái:
“Cách thì quả thực có, nhưng phải mạo hiểm rất lớn, làm không tốt cậu sẽ mất mạng đấy.”
Văn Như khẩn thiết gật đầu:
“Ông yên tâm, chỉ cần có cơ hội phong thần, cho dù bắt tôi chết một trăm lần cũng không sao, tôi yêu cầu không cao, tôi chỉ muốn ngầu như Triệu ca là được!”
“Lão Quy, ngươi đừng có làm bậy với anh em của ta, nếu cậu ấy xảy ra chuyện ta sẽ tính sổ với ngươi!”
Tao đột nhiên có chút cảnh giác, Lão Quy vô duyên vô cớ đưa mỹ nữ cho Văn Như chắc chắn có động cơ, tuy tao không hiểu lão đang nghĩ gì, nhưng tao dám khẳng định lão không có ý tốt.
Lão Quy hoảng sợ cúi đầu:
“Bán Thần gia yên tâm, tôi tuyệt đối sẽ không làm bậy với các người đâu, aizz, trách thì trách tôi hôm qua đưa Lisa tới, thực ra tôi cũng là thông cảm cho Văn Như huynh đệ, tôi tổng không thể để cậu ấy nhìn ngài có thị nữ hầu hạ chứ?”
Lời này của Lão Quy còn có chút đạo lý, thế là tao gật đầu:
“Ngươi có cách gì có thể chuyển hóa Văn Như?”
Trong đồng tử Lão Quy lóe lên một tia giảo hoạt:
“Thực ra bí mật nằm ở trong thuốc thử đó! Tôi nghe tên nghiên cứu viên kia khai nhận, một khi có người sinh ra kháng thể với thuốc thử, người đó có thể chịu đựng được độc tính của trái cây, chỉ cần vượt qua được sự giày vò của độc tính mà không chết, người đó tất nhiên sẽ có tư cách chuyển hóa Bán Thần! Hơn nữa tên nghiên cứu viên đó chuẩn bị mang vào nội đảo là thuốc thử mới nhất được nghiên cứu phát triển, nhạy bén hơn trước gấp mười lần! Nói ra cũng nực cười, tên đó cũng muốn tiến hành chuyển hóa cho bản thân, nhưng trong tay hắn không có trái cây để làm thí nghiệm.”
Không ngờ Lão Quy này còn chừa lại đường lùi cho tao! Phỏng chừng còn rất nhiều bí mật lão chưa nói với tao, Văn Như nghe đến đây kích động lên:
“Vậy ông mau lấy thuốc thử và trái cây cho tôi, tôi đảm bảo xảy ra chuyện không liên quan đến ông.”
Lão Quy ngẩng đầu nhìn tao, trong ánh mắt tràn đầy sự dò hỏi, tao không muốn để Văn Như mạo hiểm, thế là liền lắc đầu từ chối:
“Không được! Tôi không thể lấy mạng sống của cậu ra làm trò đùa!”
Văn Như tức giận đến toàn thân run rẩy:
“Triệu ca anh có ý gì? Anh có phải sợ tôi cướp mất danh tiếng của anh không? Được thôi, tôi không đi theo anh nữa là được chứ gì! Tôi Ngụy Văn Như bây giờ có thể tỏ rõ với anh, tôi và anh sau này không có bất kỳ quan hệ gì, chúng ta không ai liên quan đến ai, bắt đầu từ hôm nay anh là anh tôi là tôi!”
Tao bị lời này của Văn Như kích thích đến như rơi vào hầm băng, không ngờ tên này vì chuyển hóa vậy mà lại không cần tình nghĩa anh em! Tao còn tưởng chúng ta có thể nắm tay nhau vượt qua khó khăn, không ngờ một chút thử thách đã xé toạc lớp vỏ bọc hoàn hảo này!
Có lẽ Văn Như ghen tị với thần lực của tao, hoặc là thích cuộc sống tiêu dao của Thần Thụ này, càng có thể là sau khi rời xa Tử Kỳ áp lực tinh thần của cậu ta quá lớn, cộng thêm sự dao động tâm lý sau khi chứng kiến trận chiến chuyển hóa của tao, tất cả những thứ này cộng dồn lại, cho nên mới tạo thành sự sụp đổ hiện tại của cậu ta.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi tao đã nghĩ rất nhiều, thế là thở dài nói với cậu ta:
“Huynh đệ, không phải tôi cố ý làm khó cậu, chuyển hóa Bán Thần là phải trả giá đấy! Tôi sợ cậu không chịu đựng nổi.”
Văn Như kích động đập bàn:
“Triệu Phổ anh có thể trả giá tôi cũng có thể trả giá! Anh xem tôi cùng anh vào đảo trải qua bao nhiêu trận chém giết, tôi chẳng phải vẫn sống sót sao?”
Nếu Văn Như đã ngoan cố không chịu thay đổi, tao cũng không tiện ngăn cản cậu ta nữa, có lẽ hết lần này đến lần khác khuyên nhủ ngược lại sẽ khiến cậu ta nghi ngờ, thế là tao tỏ rõ thái độ với cậu ta:
“Văn Như, cậu tự mình tìm chết tôi không quan tâm, tôi hy vọng cậu nghiêm túc suy nghĩ cho kỹ, bất luận cậu chuyển hóa có thành công hay không, phong thần chỉ mang lại cho cậu phiền não!”
“Đánh rắm! Phong thần sẽ phiền não? Tao mới nghe lần đầu đấy!”
Trong không trung một trận tiếng mắng chửi vang vọng bốn phía!
Một tiếng “ong ong” vang lên, đài thang máy lại từ từ đi lên, người đứng bên trên thình lình là Chu Thất, tên đó vậy mà lại khôi phục rất tốt, toàn thân cơ bắp cường tráng tựa như rễ cây cuồn cuộn, đặc biệt là con thanh long trên ngực và lưng vẫn gớm ghiếc sống động, chỉ là trên cổ vẫn còn một mảng bầm tím.
Đệt! Tên này vậy mà lại lên đây? Lẽ nào Thần Thụ này cho phép Bán Thần tự do lên xuống sao? Tại sao tao lại không được?
“Mày lên đây làm gì? Chưa bị tao đánh đủ à?”
Đối với tên này tao không hề muốn khách sáo, kiêu ngạo đối mặt với gã cao lớn cường tráng này, dùng ánh mắt khinh miệt khiêu khích nhìn hắn.
Đồng tử của Chu Thất cũng lạnh lẽo nhìn chằm chằm tao:
“Hôm qua tao lỡ tay chỉ là một tai nạn, trách thì trách tao khinh địch, không nhìn ra thằng giẻ rách mày cũng có vài ngón nghề!”
Lão Quy tiến lên hành lễ với Chu Thất, nhìn dáng vẻ cung kính của lão không giống làm giả, xem ra Lão Quy cũng giống như Trưởng Lão, đối với Bán Thần đều dùng đạo đãi khách cẩn trọng, Lão Quy cười rất là hoảng sợ:
“Chu gia ngài không ở nhà nghỉ ngơi, sao lại có rảnh rỗi lên đây rồi?”
Chu Thất biểu cảm kiêu ngạo nhìn Lão Quy:
“Tao lên đây là muốn cảnh cáo thằng giẻ rách này, đừng hòng ở đây kéo bè kết phái! Tao còn có một câu muốn đích thân nói cho thằng giẻ rách này biết, ở Thần Thụ Khu chỉ có Chu Thất tao mới có tư cách kéo bè kết phái, những kẻ khác đừng mẹ kiếp suy nghĩ viển vông!”
Tao còn chưa lên tiếng, Văn Như lại lạnh lùng châm chọc:
“Mày có tư cách? Một đấm đã tẩn mày vào rừng cây nhỏ rồi! Vậy mà còn có mặt mũi nói cái này?”
Sắc mặt Chu Thất trở nên tái mét, hắn đột ngột nắm chặt nắm đấm, cơ bắp toàn thân một trận cuộn trào:
“Thằng nhãi mày điếc rồi à? Đã nói hôm qua là lão tử sơ suất, hôm nay chính là muốn đến chứng minh lại một lần nữa!”