Ngay lúc Văn Như đang căm phẫn ầm ĩ, bên ngoài đài thang máy “ong ong” đi lên, hình như có người lên rồi, tao thò đầu ra ngoài nhìn, bên trên vậy mà lại đứng tên mập Tiểu Chu, tên đó mặt mày tươi rói, mặc một bộ đồ cổ trang rộng thùng thình màu vàng, thoạt nhìn giống như là chất liệu lụa.
Tiểu Chu bước ra khỏi đài thang máy chắp tay hành lễ với bọn tao:
“Hai vị gia an hảo.”
Đến gần, tao phát hiện quần áo trên người hắn rất có đặc điểm, trên áo lụa vàng còn vẽ những đường kẻ ngang màu xanh lá cây xếp chồng lên nhau, có những người da đen nhỏ bé khom lưng giơ cuốc trên những đường kẻ đó, phỏng chừng là phác họa đại địa.
Văn Như đang trong cơn tức giận:
“Tên mập chết tiệt mày lên đây làm gì? Ở đây có gì vui mà chơi?”
Trên mặt Tiểu Chu một trận ngạc nhiên, ngay sau đó lại tự giễu cười nói:
“Huynh đệ đừng tức giận, tôi lên đây chỉ nói chuyện đơn giản vài câu rồi đi, sẽ không làm chậm trễ quá lâu đâu.”
Tao bảo Văn Như đừng làm loạn, thằng nhãi đó âm trầm mặt liên tục đập bàn gỗ, xem ra cậu ta vẫn chưa nghĩ thông suốt, tao bảo Tiểu Chu ngồi xuống.
Văn Như vô cùng không tự nhiên, thế là đứng dậy chạy vào phòng ngủ ngủ rồi, tao xin lỗi Tiểu Chu, nói Văn Như thất lễ là vì tâm trạng không tốt, Tiểu Chu lập tức thấu hiểu cười nói:
“Không có gì không có gì, tôi đặc biệt có thể hiểu được.”
Thực ra tao cũng rất tò mò, tên này cũng là thể chất Bán Thần, hắn tìm tao rốt cuộc có mục đích gì, lẽ nào cũng giống như Vương Quân muốn kết minh với tao? Hơn nữa nhìn dáng vẻ hắn rồng bay hổ vồ, căn bản không giống dáng vẻ bị thương, vết thương này của hắn cũng khôi phục quá nhanh rồi!
Thế là bọn tao nói hươu nói vượn vài câu chuyện phiếm, rất nhanh Tiểu Chu đã đi vào chủ đề chính:
“Triệu ca, thực ra huynh đệ hôm nay qua đây là muốn thỉnh giáo ngài vài vấn đề.”
Nhìn ánh mắt nghi hoặc của Tiểu Chu, tao mỉm cười bảo hắn đặt câu hỏi.
“Ngài đến Thần Thụ Khu từ lúc nào? Ngài là người sống sót hay là người được chọn? Ha ha lão ca ngài đừng nghĩ lung tung, tôi hỏi những thứ này chủ yếu là cảm thấy lão ca ngài quá lợi hại rồi, nhìn độ tuổi hiện tại của ngài bất quá cũng chỉ hai mươi lăm hai mươi sáu, ngài vậy mà lại đơn thương độc mã một mình đánh bại tám tên Bán Thần! Điều này quả thực là không thể tưởng tượng nổi nha!”
Tiểu Chu ha ha cười lên, hắn không ngừng gãi đầu mình, thoạt nhìn chất phác đáng yêu.
Tao nghe lời này cũng là một phen kinh hãi, người được chọn? Mẹ kiếp đây lại là chuyện gì nữa? Lẽ nào người sống sót không đủ dùng còn phải ra ngoài tìm kiếm sao?
Tao không thể phán đoán Tiểu Chu là địch hay bạn, trước mắt không phải là lúc thẳng thắn thành khẩn với hắn:
“Huynh đệ lời này của cậu tôi không hiểu nha! Người được chọn và người sống sót có gì khác nhau?”
Tiểu Chu cười nói:
“Đương nhiên là khác nhau rồi, năng lực của người được chọn cao hơn người sống sót rất nhiều nha, đó là hạt giống Bán Thần do tộc nhân trên đảo cẩn thận tuyển chọn ra, cho nên sau trận chiến với lão ca tôi vẫn luôn suy nghĩ vấn đề này, tôi nghĩ ngài chắc chắn là người được chọn, nếu không sao ngài có thể lợi hại như vậy.”
Quả nhiên bọn họ có hai phương thức tuyển chọn, thế là tao lại hỏi Tiểu Chu:
“Vậy còn cậu, cậu đến hòn đảo này bằng cách nào?”
Tiểu Chu cười nói:
“Tôi đương nhiên là người sống sót rồi! Máy bay của chúng tôi lúc bay qua vùng biển này động cơ xảy ra vấn đề, tôi còn tưởng mình chắc chắn phải chết rồi, vạn vạn không ngờ lại sống sót, còn cùng vài người bạn đồng hành trôi dạt lên đảo, điều tôi không ngờ tới là lại gặp được người Hộ Thần Tộc, ha ha, nằm mơ cũng không ngờ tới là, tôi vậy mà lại rất vinh hạnh được phong làm Bán Thần, thực ra cũng trách tôi tham ăn, nếu không phải ăn quả trái cây đó, phỏng chừng tôi chết cũng không đến được Thần Thụ này.”
Nghe Tiểu Chu nói, hắn là làm xây dựng công trình dân dụng, lần này lặn lội đường xa ra nước ngoài là đi châu Phi làm xây dựng cơ sở hạ tầng, không ngờ giữa đường máy bay lại gặp nạn, nói đến đây Tiểu Chu liền thở dài:
“Tôi cứ trông cậy vào việc có thể sớm ngày trở về, nghe Lão Quy Thúc nói, chỉ cần hoàn thành Chư Thần Phụng Hiến tôi là có thể trở về rồi, nhưng nghe nói chuyện này độ khó rất cao, chúng tôi phải đối mặt với rất nhiều đối thủ, hơn nữa còn phải đánh bại bọn họ mới có thể tiến vào vòng quyết chiến cuối cùng! Aizz, thật sự là không ngờ tới nha, lưu lạc đến hòn đảo này đã đủ xui xẻo rồi, còn bị ép đi chém giết!”
Nói đến đây, biểu cảm của Tiểu Chu có chút chán nản.
Tao an ủi hắn vài câu, Tiểu Chu lại bắt đầu phàn nàn:
“Tôi nghe nói quy tắc trận chiến đào thải lần này đã thay đổi rồi, lúc trước là một chọi một, bây giờ có thể kết minh lập nhóm, tôi muốn hỏi Triệu ca có thể cùng huynh đệ ôm đoàn không, với thực lực của Triệu ca, huynh đệ cho dù có chết chắc chắn cũng có thể chết chậm hơn một chút!”
Nói đến đây, trong đồng tử của Tiểu Chu tràn đầy sự mong đợi tha thiết.
Quả nhiên là đến bàn chuyện kết minh!
Tao nhịn không được cười thầm, nhưng tên mập này thoạt nhìn vô hại, hơn nữa hắn cũng coi như là một kẻ liều mạng, hiện tại tao đối với chuyện hắn ôm đùi tao vẫn còn sợ hãi trong lòng, tao cảm thấy có thể ôm đoàn với tên này, vừa hay bên Thần Thụ sắp xảy ra kiếp nạn, có hắn giúp đỡ cũng không tồi!
Thế là tao gật đầu:
“Chuyện này tôi có thể cân nhắc, dù sao tôi vẫn còn vài người anh em, tôi cần phải bàn bạc với bọn họ mới được.”
Tiểu Chu cảm kích gật đầu, ôm quyền hành lễ với tao:
“Cảm ơn Triệu ca, cho dù chúng ta không thể kết minh, tôi nghĩ chúng ta cũng có thể làm bạn tốt, ngài nói có đúng không?”
Tao rất cảm khái sự chân thành của tên này, phỏng chừng những người mập mạp thông thường đều không có tâm địa xấu xa gì, thế là tao gật đầu mỉm cười với hắn:
“Huynh đệ nói đúng! Với con người của huynh đệ, tôi nghĩ chúng ta có thể làm bạn tốt!”
Hốc mắt của tên mập vậy mà lại có chút đỏ hoe:
“Cảm ơn Triệu ca! Tôi rất vui được quen biết ngài!”
Liên tưởng đến chuyện tên mập ôm đùi tao, tao nhịn không được hỏi:
“Huynh đệ, tôi vẫn còn nhớ chuyện cậu ôm đùi tôi, nếu không phải may mắn tôi suýt chút nữa đã gục trong tay cậu rồi! Chiêu đó của cậu rốt cuộc là làm thế nào vậy? Tại sao cậu có thể lợi dụng loại sức mạnh đó?”
Tên mập cười tươi rói chỉ vào hình thêu trước ngực:
“Triệu ca nhìn thấy không, trên miện phục của tôi thêu là đại địa, những người da đen nhỏ bé đó chính là nông phu đang cày cấy, ngài xem chỗ này, cái này là mặt trời, ngài xem xem kỹ thuật thêu này tinh xảo biết bao, quả thực là xảo đoạt thiên công nha.”
Không ngờ tên mập này đánh trống lảng, tao nhịn không được nhắc nhở hắn:
“Huynh đệ đừng đi chệch hướng, tôi hỏi là tại sao cậu ôm đùi tôi mặt đất lại sụt lún?”
Tên mập cười tươi rói trả lời:
“Câu trả lời của tôi rất rõ ràng nha, tôi sử dụng là sức mạnh của đại địa, lúc Thụ Thần gia chuyển hóa cho tôi đã nói rồi, tôi tính là loại thứ năm trong Thất Thần, cho nên coi như là Ngũ Thần, Triệu ca, tôi thấy trên miện phục này của ngài vẽ là thần quỷ, nói cách khác, hiện tại loại hình của ngài vẫn chưa được phân chia, Thụ Thần gia vẫn chưa xác định được ngài tính là loại nào đâu.”
Đệt, Bán Thần vậy mà còn phân loại? Nhưng Lục Thần khác lại phân chia thế nào? Tao nhịn không được lại hỏi.
“Phân loại chi tiết của Thất Thần là, Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ, Vụ, Điện, tôi ở trong đó tính là loại thứ năm, cho nên miễn cưỡng tính là Ngũ Thần, Triệu ca trạng thái hiện tại của ngài coi như là chờ xác định, Thụ Thần gia không thể xác định thuộc tính của ngài, cho nên đành phải đưa cho ngài bộ miện phục quỷ thần này trước, nhưng tôi nghi ngờ nha, ngài chắc chắn là sự tồn tại vượt qua Thất Thần, làm không tốt ngài chính là thủ lĩnh của Thất Thần, cũng chính là thần của các vị thần!”
Tên mập mang vẻ mặt ngưỡng mộ nhìn tao.
Đột nhiên nghĩ đến Vương Quân mặc áo đỏ, tên đó được phong làm Tứ Thần, lẽ nào thuộc tính của hắn là Hỏa? Nếu hắn là Hỏa, vậy Chu Thất cởi trần lại tính là gì? Lẽ nào hắn là đứa con của ánh sáng?
Nghĩ tới đây tao nhịn không được cười, Tiểu Chu có chút kinh ngạc:
“Triệu ca, tôi không nói đùa với ngài đâu, những gì tôi nói đều là sự thật!”
Tao giơ tay biểu thị không có ý chế nhạo hắn:
“Huynh đệ đừng hiểu lầm, tôi chỉ là nghĩ đến chuyện khác nên bật cười, đúng rồi, tôi muốn hỏi cậu, cái tên Chu Thất cởi trần đó tính là thần gì? Hắn có phân loại không?”
“Có chứ!”
Tiểu Chu quả quyết gật đầu:
“Hắn thuộc về thần của điện, nhưng sau khi chuyển hóa hắn vẫn luôn không mặc miện phục, nói da hắn nhạy cảm không thích hợp mặc quần áo, cứ mặc quần áo vào là ngứa ngáy, Thụ Thần gia cũng không miễn cưỡng hắn, cho nên mãi đến bây giờ đều là cởi trần.”
Nghe Tiểu Chu nói như vậy tao mới bừng tỉnh đại ngộ, tên có nắm đấm sương mù lạnh lẽo trước đó thuộc tính chắc chắn là Thủy, còn cái tên tùy ý vươn dài tay chân đó chắc chắn là Mộc, còn về tên sương xám kia thì không cần nói cũng rõ rồi, xem ra những Bán Thần này đều có liên quan đến ngũ hành, chỉ là phân chia loại hình nhiều hơn ngũ hành hai loại.
Tao vẫn còn rất nhiều nghi vấn, cũng không biết Tiểu Chu có thể giải đáp hay không:
“Xem ra huynh đệ hiểu biết về Thần Thụ không ít nha! Tôi cảm thấy thần lực của những Bán Thần đó hình như có mạnh có yếu, nếu đều đã tiến hành chuyển hóa, tại sao lại có sự chênh lệch lớn như vậy?”
Tiểu Chu gật đầu:
“Chênh lệch chắc chắn là sẽ có, thể chất của những Bán Thần này không giống nhau, hơn nữa khả năng chịu đựng trái cây của bọn họ cũng khác nhau, cho nên hiệu quả chuyển hóa ra cũng không giống nhau, cho nên tố chất cũng vàng thau lẫn lộn, aizz, phỏng chừng mấy người bọn họ đều không chống đỡ nổi vòng đào thải tiếp theo rồi.”
Lời này của Tiểu Chu khiến tao có chút thấp thỏm, tuy trước đó nghe Vương Quân nói qua những thứ này, nhưng tao vẫn luôn không tin tên đó, tao luôn cảm thấy hắn đang tung hỏa mù với tao, dựa theo lời Tiểu Chu nói như vậy, xem ra những lời đó của Vương Quân cũng không phải là giả, phỏng chừng con đường thành thần này còn phải trải qua nhiều bão táp hơn nữa.
Bọn tao đang trò chuyện hăng say, đột nhiên Văn Như xông ra:
“Tên mập, tôi chỉ muốn hỏi cậu, tại sao phàm nhân không thể thành thần?”